Phụ nữ - cá tính?

Hoàng Tùng - Vũ Minh - Hoài AnhTạp chí Style
03:09' CH - Thứ hai, 20/10/2014

Chỉ cần có lòng vị tha?

Ngồi trước mặt tôi là một phụ nữ cá tính, tuýp người điển hình thuộc thế hệ 8x. Nói một cách văn vẻ, “cô đã qua một lần đò” và tạm thời bây giờ đang chọn cách sống-một-mình và chờ một người đàn ông ưng ý. Nhìn cô vui vẻ, trẻ trung và miệng luôn điểm nụ cười, hiếm ai nghĩ vài tháng trước, cô đã suy sụp khi “quyết định giải phóng cho bản thân”. LB, giám đốc thương hiệu của một nhãn hàng cao cấp chia sẻ.

Tôi sống không ảnh hưởng đến ai

“Tôi giờ cảm thấy thoải mái thích làm gì cũng được. Tôi cảm thấy mình được tự do. Tôi không muốn bị phụ thuộc quá nhiều vào những-người-sống-quanh-tôi. Nhiều khi nghĩ, tại sao mình lại phải thay đổi, phải sống gượng gạo chỉ để làm hài lòng kẻ xa-lạ-mà-ta-gọi-là-chồng? Tại sao tôi cứ phải cố gắng, giống như một con rối để mong người ta vui vẻ? Cái gì cũng có giới hạn và tôi nghĩ tôi đã cố hết mình.

Mọi người đều nghĩ tôi là người có cá tính. “Cá tính” à, đó cũng chỉ là một cách diễn đạt khôn khéo dành cho những phụ nữ không thuộc tuýp công-dung-ngôn-hạnh hay tam tòng kiểu “ở nhà làm con ở cho bố, lấy chồng là con sen cho chồng và chồng chết thì làm ô sin cho con”. Theo cách hiểu của đàn ông, nghĩa là đã là phận đàn bà thì đừng mong “ngóc đầu lên được”. (cười) Tôi thấy quan điểm đó quá lạc hậu. Tốt hay xấu đều do quan niệm riêng, mà ranh giới giữa tốt-xấu rất mong manh. Họ có quan điểm đánh giá riêng thì tôi cũng có. Vì thế, tôi sống theo cách mà tôi nghĩ là đúng, và không ảnh hưởng đến ai. Tôi biết người ta dùng từ “cá tính” cho tôi chẳng qua người ta không muốn gán cho tôi những tính từ tiêu cực. Người ta không gán ghép từ “xấư” hay “tốt” nhưng lại thêm cụm từ “không nên” vào câu nói. Chẳng hạn, “cháu không nên ăn mặc lòe loẹt và hở hang” hay “em không nên thích gì làm đấy” hoặc “con không nên sơn móng tay, móng chân như cave thế… Nhiều khi tôi thích vào bar thả hồn theo điệu nhạc để tạm thời thoát khỏi cuộc sống, thoát ra cái vỏ bọc để sống theo bản năng. Nhưng một số người lại kêu con bé đó hư hỏng, chơi bời, suốt ngày lang thang đến bar và vũ trường. Tại sao đến bar lại bị coi là hư hỏng, trong khi tôi không chơi bời trác táng hay nghiện ngập?”

Giọng cô đầy trách móc và thách thức khiến tôi có cảm giác cả xã hội Việt Nam, cả tôi và những người đàn ông khác đều không công bằng với cô. Tôi cũng thích tuýp phụ nữ cá tính như cô, vì khi nói chuyện với họ, tôi cảm giác như đang nói chuyện với bạn bè thực sự. Nhưng tôi vẫn chưa quen với việc phụ nữ phì phèo thuốc lá, xăm hình hay đi bar để uống rượu. Có thể tôi hơi cổ hủ, nhưng tôi chắc chắn rằng có tới 85% đàn ông Việt Nam không thích vợ mình cá tính như thế. Có thể chúng tôi khá chậm tiến nhỉ?

Hình xăm chẳng nói lên điều gì

Ảnh chỉ có tính chất minh họa

"Lần đầu tiên, tôi ý thức được sự tự do cá nhân khi tôi 8 tuổi. Hồi đó, tôi ấn tượng với những hình xăm trên cơ thể của các cô gái nóng bỏng. Tôi biết, nhiều người dị ứng với nó, đặc biệt khó chịu nếu hình xăm đó thuộc về một nữ nhi. Tôi biết điều đó nhưng lại an tâm khi thấy cô giáo dạy thời trang có vài hình xăm cực đẹp. Sao họ là nhà giáo còn xăm được, còn mình thì không? Dù tôi biết, cô giáo là người phương Tây. Thế là tôi an tâm nằm gần hai tiếng trong tiệm để thỏa mãn mình. Để có một hình xăm đẹp thế này, (vừa nói cô vừa cởi chiếc áo khoác và quay lưng lại để lộ ra hình một con đại bàng màu xám khổ lớn đang tung cánh như thể hiện sự tự do) tôi đã phải chịu đau đớn, răng cắn chặt vào miếng khăn và nước mắt rơi lã chã. Nhưng tôi chấp nhận, vì tôi thích nó. Bố mẹ tôi sững sờ khi nhìn thấy hình xăm. Họ không tin vào cô con gái vẫn được coi là ngoan ngoãn và thông minh. Họ thất vọng khi đó là hình xăm, chứ không phải hình dán. Mẹ tôi buồn khóc cả tuần mặc dù tôi đã an ủi đó chỉ là một hình xăm, và nó chẳng nói lên điều gì. Con vẫn sống tốt là được. Tôi nghĩ thật cổ hủ khi quan niệm ai xăm hình là xấu, là hư hỏng, là dân bụi đời.

Người ta đã quen với việc đánh giá người khác qua bề ngoài kiểu đó. Tôi chấp nhận và tôi đã chứng minh, hình xăm cũng giống như một vật trang sức, không hơn không kém. Mẹ tôi chỉ cấm tôi không được mặc áo hai dây để che hình xăm đó. Tôi không thích đi chứng minh chuyện đúng sai, tôi đơn giản chỉ muốn thỏa mãn mình, một chút tự hào, pha chút hãnh diện với con-đại-bàng này. Hình xăm hay đi bar, đơn giản chỉ là một sở thích, cũng giống như người ta thích đeo trang sức hay đi câu cá thôi, chứ không phải là thước đo để đánh giá nhân phẩm người khác.”

Tôi ngạc nhiên quá. Sản phẩm của một xã hội hiện đại đây à? Sao cô ấy có thể tỉnh queo và không cảm thấy có lỗi, ít nhất là đối với phụ huynh của mình nhỉ? Lẽ nào sự hiện đại quá khiến con người ta trở nên vô cảm, khiến con người ta quá tự tin và nghĩ mình làm cái gì cũng đúng? Và chính những phụ nữ hiện đại này sẽ bước qua những giới hạn của giá trị truyền thống? Tôi đang miên man nghĩ, thì giọng cô lại cất lên sang sảng.

Tôi sợ những gì đến quá dễ dàng

“Mà anh thấy phụ nữ có khổ và thiệt thòi không? Có quá nhiều thứ kìm hãm khả năng sống thật của phụ nữ. Nào là cách ăn mặc, cách ăn nói và cả cách sống nữa. Nhiều khi tôi cảm giác mình không phải là mình nữa. Khi yêu, tôi cũng yêu hết mình. Đúng là khi yêu, cái gì cũng đẹp, mà còn đẹp long lanh, chẳng có điều gì khiến tôi phải băn khoăn trong việc tiến tới hôn nhân. Anh lúc nào cũng chiều tôi, lúc nào cũng nhẹ nhàng, ngọt ngào và rất ít khi mắng hay giận tôi cả. Anh là giảng viên đại học, lại khá nề nếp nên không thích hình xăm của tôi. Anh không tỏ thái độ mà chỉ dặn tôi “Đừng bao giờ để bố mẹ anh biết, các cụ vẫn phong kiến lắm.” Điều đó đồng nghĩa với việc anh không muốn tôi mặc áo hai dây hay mặc váy hở lưng ra đường. Tôi đoán thế nhưng không sao, vì thời gian tôi đến nhà anh cũng ít mà “tránh voi chẳng xấu mặt nào”. Bù lại, anh lại nhẹ nhàng kiểu em chỉ cần cố gắng đến khi cưới xong, chúng mình ra ở riêng rồi em thích mặc gì cũng được.

Khi vui, tôi thích đi bar, ngồi phòng hip-hop để thư giãn. Anh không thích vì khi nhân viên dẫn chúng tôi vào bàn, anh đi không vững và hầu như sắp ngã trước ánh đèn chớp nhoáng. Nhìn anh chới với giữa dòng người đông đúc, tôi thấy tội nghiệp anh. Nhưng, khi tôi hỏi anh lại nói “Thỉnh thoảng đi chơi thế cũng vui, cho thoải mái và tận hưởng một lối sống khác, cũng thú vị em ạ”. Tôi không quá ngây thơ để ăn lời anh, biết anh không quen, tôi cũng ít tới bar cùng anh, hoặc chỉ đi với bạn khi anh bận đi công tác.

"Nhưng bây giờ nghĩ lại tôi thấy sợ. Tôi sợ những gì đến quá dễ dàng. Tôi sợ cả những thứ tròn trịa giả tạo. Tôi sợ cả sự ngọt ngào man trá. Tôi sợ cả sự yên bình mà sau này tôi mới biết đó là bão tố. Anh làm cho tôi phải cảnh giác mọi thứ. Tình yêu màu hồng mà anh dệt lên cho tôi chỉ là bề nổi che khuất màu xám xịt đằng sau. Tôi khâm phục khả năng chịu đựng của anh, ít nhất là trong thời gian yêu tôi. Thế mà có lúc, tôi ngẩn ngơ tin vào câu châm ngôn “đàn ông kiểm soát tài chính và đàn bà kiểm soát đàn ông”.

Đêm tân hôn, cũng chính là lúc tôi nhận ra anh và tôi giống như đoạn nhạc bị lạc điệu. Khi tôi đang chờ một câu nói tình tứ thì anh cọc cằn như ra lệnh “Em thay ngay quần áo rồi đi ngủ” làm tôi chưng hửng. Tôi buồn khi không thể cảm nhận được chút tình cảm nào trong câu nói vô hồn ấy. Nhưng tôi cũng lật đật đứng dậy và làm theo lời anh với ý nghĩ chắc định học các cụ câu “dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về đây”. Nếu đàn ông nghĩ chỉ cần cưới được người phụ nữ là có thể sở hữu được họ thì thật sai lầm. Điều đó chỉ xảy ra ở thế kỷ trước, hoặc ở vùng nông thôn, chứ không dành cho phụ nữ thành phố đang cần sự công bằng và tôn trọng. Tôi biết rằng phụ nữ độc lập về kinh tế sẽ có nhiều quyền lợi và tự do hơn. V thế, tôi vẫn đi làm mặc dù anh văn vở “Em đi làm chi cho mệt, cứ ở nhà nghỉ ngơi và chăm sóc gia đình, chỉ cần anh kiếm tiền là đủ rồi”. Tôi thầm nghĩ: một phụ nữ như tôi có thể ngồi ở nhà một mình mỗi ngày chờ chồng đi làm về? Ngửa tay xin chồng tiền cho mua sắm cá nhân? Hàng tháng lãnh tiền như kiểu lãnh lương để lo cho sinh hoạt gia đình? Và trở thành người phụ thuộc và không có tiếng nói? Đó không phải là tôi.

Tôi thấy giọng em hơi buồn, nhưng vẫn cương quyết như chỉ để trấn an bản thân rằng những gì mình làm là hoàn toàn đúng. Có lẽ, cứ để cho cô ấy nghĩ thêm. Có như thế, cô ấy mới cảm thấy bản thân được an ủi phần nào trong cuộc sống có quá nhiều định kiến và quan niệm này. Trở thành phụ nữ hiện đại, là điều tốt nhưng nếu không kịp nhận ra nam giới họ có chấp nhận như vậy không thì cũng là thiệt thòi đấy.

Tôi tự giải thoát bản thân

Có lẽ anh đã cảm thấy thất bại trước tôi. Kế hoạch giam chân tôi ở nhà đã không thành. Anh bắt đầu lấy quyền làm chồng vào cuối ngày như bắt tôi phải dọn dẹp nhà cửa, cơm cháo tử tế trong khi anh thì đi xem tiếp bộ phim đang hay hoặc em chịu khó đi, trận tennis này hay quá. Nếu chỉ có thế, tôi còn đỡ bực mình, đằng này tôi còn nai lưng ra dọn những thứ anh cố tình bày ra: quần áo anh để lung tung; khi thì phòng khách một chiếc, cầu thang một chiếc; giày chẳng bao giờ để vào kệ mà cứ bạ đâu để đấy… Tôi có cảm giác, anh sợ tôi nhàn quá hóa hư nên cứ nghĩ việc cho tôi làm. Đã thế, nhiều hôm anh cho tôi ăn cơm một mình mà chỉ bằng một thông báo qua điện thoại tối nay anh bận tiếp khách, em ăn cơm trước đi. Và sau đó, đi chào đón một người chồng say xỉn. Tôi cũng đi làm nên tôi hiểu chẳng có khách nào mà tiếp đến say, nếu không uống, không ai ép đổ rượu vào mồm cả. Cũng như bao người đàn ông khác, anh chỉ giỏi nói dối vợ. Nhưng mà thôi, tôi hiểu điều đó và vẫn cố gắng hoàn thành vai trò người vợ trong gia đình.

Nhưng sống với một người không hiểu mình thì quả là đau khổ. Nhiều lúc tôi cảm thấy lạc lõng và cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Khi tôi đang véo von theo những bản nhạc pop nhẹ nhàng vui tươi thì anh mở nhạc rockh inh ỏi, bóp chết âm nhạc của tôi. Khi tôi đang cần sự yên tĩnh thì anh lại ồn ào. Tôi đã nhiều lần nhắc nhở và anh hầu như chưa bao giờ để lọt tai. Nhiều khi tôi mệt, muốn ở nhà nghỉ ngơi nhưng anh lại kéo tôi đi thăm người nọ, người kia. Anh làm tôi có cảm giác không được tôn trọng và tôi quyết định tự giải thoát cho mình! Và giải thoát cho cả anh nữa.

Đúng là thật khó để tìm một nửa hoàn hảo của mình. Thật khó để sửa tính gia trưởng và hơi phong kiến tồn tại sẵn trong máu người đàn ông. Phụ nữ chúng tôi chỉ muốn được tôn trọng, được công bằng nhất định để chăm lo gia đình. Mặc dù, so với phụ nữ trong khu vực, chúng tôi bình đẳng hơn nhưng chưa đủ, chúng tôi cần sự thông cảm và chia sẻ thực sự từ những quý ông đáng mến. Để sống thoải mái, hãy sống tốt và hãy là chính mình.”

Giờ tôi lại thấy cô ấy đầy tự tin và lòng vị tha của một phụ nữ truyền thống. Nhưng, hiện tại cô vẫn mong chờ một Mr. Right của mình, vậy cô có niềm tin rằng mình sẽ được 15% đàn ông hiện đại còn lại đón nhận? Mong manh quá phải không? Vậy sao cô không chỉ giữ và duy trì lòng vị tha để đón nhận cả 85% đàn ông chậm tiến trong đó có cả chồng cũ của mình?

Phụ nữ - cá tính?
ChúngTa.com @ Facebook
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: .
Tổng số người truy cập: .
Số người đang trực tuyến: .
.
Sponsor links (Provided by VIEPortal.net - The web cloud services for enterprises)
Thiết kế web, Thiết kế website, Thiết kế website công ty, Dịch vụ thiết kế website, Dịch vụ thiết kế web tối ưu, Giải pháp portal cổng thông tin, Xây dựng website doanh nghiệp, Dịch vụ web bán hàng trực tuyến, Giải pháp thương mại điện tử, Phần mềm dịch vụ web, Phần mềm quản trị tác nghiệp nội bộ công ty,