Đây là nguyên văn một bài làm của học sinh: "Mỵ và A Phủ là một đôi thanh mai trúc mã, họ thực lòng thực dạ yêu nhau quên trời quên đất, mặt dù quá xá người cản trở nhưng họ củng lấy được nhau bằng cách dắt nhau đi vô rừng. Gia đình nhà thống lý bá tra là chồng trước của Mỵ đã kéo đế, Mỵ dung cùi chỏ lên, đánh cho bọn nó tang tát hết trơn, mỵ lại giù A phủ vô nhà, miệng của Mỵ rỉ rỉ mấy giọt máu. Nhà Tô Hoài đã đề cao giá trị nhân đạo bằng cách cho cô mỵ đánh bọn cường hào ác bá kia đề dành lấy tự do và tình yêu chung thủy. ( Kính thưa thầy cô, em sắp bị khống rồi, lạy thầy cô chấm nương tay cho em nhờ cậy, để thấy cô tích đứt, em cảm ơn)
Những bài văn như thế này không thiếu. Có em chỉ cọ quẹt đôi ba dòng, viết lại cái đề rồi bỏ luôn phần còn lại. Bài làm văn được 1 hay 1,5 điểm phần lớn đều rơi vào trường hợp này. Các em cứ viết linh tinh, “quên trời quên đất”, được chăng hay chớ, miễn là có Mỵ và A Phủ mà chẳng cần biết mình viết gì.
Giáo viên chấm bài thi mà cứ tức anh ách. Không biết trong số mấy nghìn bài ở đây, có bài nào của học trò trong lớp mình dạy không. Điều mà mình dạy với điều mà học trò học chưa chắc đã giống nhau, bởi thế mới có mấy đoạn văn “đi mây về gió” như thế này:
- “Tây Tiến là một địa danh nổi tiếng ở miền tây, Quang Dũng đi bộ đội vào miền Nam, sau đó ra miền bắc rồi về miền tây nam bộ rồi lại ra miền tây. Quang Dũng kêu gọi các học sinh sinh viên Hà Nội lênh đường đánh giặc và bản thân ông làm tướng công công đồn dũng sĩ giết sách bọn giặc giả mang tàn nhẫn, quét sạch luôn bọn phong kiến ác ôn”.
- “Mỵ đi ngay ra gốc cây ở ngoài rừng, ngồi phịch xuống cái gốc cây mà khóc, A Phủ trông thấy liền gọi Mỵ dậy và tặng cho Mỵ một con dao để Mỵ cắt dây trói”.
- “ Tại sao Mỵ phải lấy A Phủ, A phủ là một thằng nhà giàu độc ác tượng trưng cho bọn thực dân dã mang, chúng nó thực sự đàng áp nhân dân ta dìm nhân dân ta trong bể máu”.
Khi đọc xong đoạn văn này nhiều giám khảo chấm thi cũng lắc đầu ngao ngán vì không thể hiểu nổi là thí sinh đang định diễn đạt điều gì.
“Qua một cặp vợ chồng trong đời sống hàng ngày, họ sống giản dị, trôi theo dòng sông đưa đẩy, họ được mọi người mến mộ tác phẩm làm cho nhà thơ không phải quên, không phải văn chương nào cũng có lòng nhân đạo nói lên rất ư là nổi bật, đó sáng tác rất nổi bật”.
| Những lời van xin khổ sở
- “Cầu xin thày cô chấm dễ dễ cho em, em bị bể tủ rồi, nếu mà em dưới năm điểm môn này thì chắc em rớt quá, thầy cô làm ơn làm phước đi mà”.
- “Chắc là em đành phải xuôi tay theo số phận ang bài quá rồi thầy cô ơi, chuyến này em rớt thiệt rồi. Hỡi ơi, đời em còn khổ hơn đời cô Mỵ nữa”. |
Đọc những bài thi, mới nhận ra khả năng bình luận văn chương của các nhà phê bình văn học kém hẳn so với “ tài năng” của các em: “Có thể chắc chắn một điều chắc chắn rằng, trong Tây tiến đã phơi bày của mình hết sức trầm trọng làm chúng ta hiểu biết về ông rất là nhiều”.
Còn đây là một kiểu suy diễn... chết người, ai manh nha tham vọng thành nhà thơ, đọc rồi sẽ tuyên bố bỏ nghề làm thơ:
“Quân xanh màu lá tức là màu xanh của màu huy vọng mông rằng quân ta tòn thắng”; “ Sông Mã gầm lên là vì tuy các anh đã được dùi xâu dưới lòng đất đến thiên nhiên cảnh vật cũng phải khiếp sợ huống chi là con người nên sông mã mới gằm lên um sùm như thế chứ”; “Chiến trường đi không tiếc đời anh đời anh câu thơ thực là dí dỏm tinh nghịch quá”. Quang Dũng mà sống lại có lẽ cũng phải... bó tay!
Còn tác giả của “Dế Mèn” yêu quí của bạn nhỏ thì không biết sẽ bình luận gì trước những nhà bình luận văn chương tài ba này:
“Mỳ và A Sử sống gần gủi thân mặt nhau dần dần nảy sinh tình cảm, hạnh phúc xuất phát từ sự đau khổ xã hội phong kiến lại không chấp nhận mối nhân duyên ấy nên họ càng đau khổ càng mất hạnh phúc”.
Còn giám thị ắt hẳn sẽ kinh hoàng khi đọc thấy cái mở bài này: “Hôm nay, bữa thi đầu tiên, thấy thầy giám thị phát đề văn, thầy đi đi lại lại, y chang mấy người lính tây tiến nên em có cảm hứng phân tích một đoạn bài Tây Tiến”.
Tổ trưởng tổ chấm văn của một trường cấp 3 nói nửa đùa nửa thật: “Các thầy cô đừng có bắt lỗi chính tả làm gì, bắt lỗi chính tả thì không còn thời gian để chấm bài nữa, kệ, miễn học sinh viết được tiếng Việt thì thôi, mình đọc hiểu là được rồi, đừng có viết thành tiếng Tây tiếng Tàu là được. Một mắt nhắm, một mắt mở mà chấm, chấm mà mở hai mắt thì tối ngủ gặp ác mộng đó, tụi nó tưởng tượng khiếp quá mà”. Nguồn:
Báo Tuổi trẻ Số lượt đọc:
110165
-
Cập nhật lần cuối:
25/09/2008 02:57:02 PM
|
47 |
Học sinh cần xem lại cách học Thật chẳng có thầy cô giáo nào lại dạy học trò mình những lời văn "bay bổng" đến thế. các bạn học sinh quá coi thường môn văn, cho rằng viết tiếng Việt thì tha hồ mà "bịa", đến tác phẩm trong sách giáo khoa cũng chẳng thèm đọc qua, vậy thì viết nhăng viết cuội như thế cũng phải. các bạn cần xem lại cách học của mình.
Thầy cô cũng có phương pháp dạy hấp dẫn hơn để thu hút các em, đừng để mang tiếng là những "bác sĩ gây mê". Đừng giận vội Đọc những đoạn văn trên thì có lẽ không ai mà nhịn được cuời. Nhưng tại sao lại có những đoạn văn trên. Điều này xin đừng đổ hết trách nhiệm lên đầu học sinh. Trách nhiệm chính là ở các thầy cô giáo đấy. Không phải học sinh nào cũng học giỏi, chăm chỉ. Có người giỏi môn này, nhưng yếu môn khác; vì chuyên sâu hay vì rất nhiều lý do khác.
Nhưng một bài văn mà viết như thế kia của học sinh cấp 3 hay thi chuyên nghiệp thì không ai có thể chấp nhận nổi. Thế thì tại sao học sinh đó vẫn được lên lớp như thường vậy ? Chẳng phải vì thành tích của người đứng lớp và những vị cao hơn sao. Để cuối năm báo cáo thành tích thật "sướng cái lỗ tai". Mà tình trạng này thì không chỉ riêng ngành Giáo dục không đâu.
Tôi khẳng định rằng 100% các ngành của Việt Nam đều như thế. Mỗi khi đứng trước Quốc hội thì mấy vị đều tìm cách lẩn tránh hoặc trả lời chung chung như : đang, đã và sẽ... Đau đầu Mình rất tôn trọng cảm nhận riêng của mỗi người về văn học, nhưng xuyên tạc sự thật đến mức này thì wá ....... khủng khiếp. Tui hết chịu nổi bọn nèy roài Chẳng bít bọn nó nghĩ sao mà lại viết ra những câu này nhỉ? Tui dù học văn chẳng bằng ai nhưng cũng cảm thấy buồn thay. Chán chẳng muốn nói nữa. =(( Đúng là thế hệ 9X Tôi nghĩ đây mới thực sự là những bài văn của các bạn đó làm, vì nó hoàn toàn là cảm nhận của các bạn về các nhân vật cũng như hoàn cảnh ra đời của tác phẩm này mà không hề có sự can thiệp của thầy cô giáo, không vay mượn suy nghĩ, cảm nhận của ai hết. Nhưng cũng thật buồn là càng ngày người việt nam mình càng không hiểu về tiếng việt nam hơn, có lẽ đối với các bạn này Tiếng Việt là ngoại ngữ thì phải. À mà bây giờ giáo viên là thánh thì phải, tại vì có người lạy lục van xin để được như ý nguyện mà. Buồn thật đấy!!! Thực sự là không thể nào tin được. Khi nghe nói tôi đã không tin nhưng thật là quá sức tưởng tượng khi có một số bộ phận bạn trẻ học yếu như thế. Họ học được gì ở trường chứ?thầy cô vẫn cho họ lên lớp à?Thật khó mà hiểu được??? Xem lại cách dạy văn của chúng ta! Tôi là một người yêu Văn học và rất tôn vinh giá trị của thơ văn trên cả 2 phương diện: nghệ thuật và giáo dục con người. Chức năng của văn học là gì thì các thầy cô đã biết: chức năng nhận thức, chức năng thẩm mỹ và chức năng đinh hướng là 3 chức năng rất quan trọng mà chúng ta cần tạo dựng nơi học sinh.
Tôi thấy phương pháp giao viên bình giảng thơ văn, học sinh cứ mải miết ghi đã quá cũ và nhàm chán. Đây là 1 bộ môn nhiều chữ nên học sinh lười học cũng có lý. Tuy nhiên Văn học lại có ưu điểm là tác động tới tâm tư tình cảm của con người. Cái chúng ta cần là muốn học sinh cảm nhận theo cách của chúng và tự bình những cái hay cái đẹp của tác phấm. và giáo viên chỉ có vai trò định hướng. Văn học là nhân học, áp đặt lên chúng là một việc không nên làm với 1 môn đặc thù của trí tuệ và cảm xúc như môn Văn. (Hãy gõ tiếng Việt có dấu bằng chế độ gõ tiếng Việt dưới đây (hoặc trình tiếng Việt Unikey, Vietkey của máy bạn) để ý kiến của bạn sớm được đăng ) |  |
Thông tin liên quan: Những câu văn hài hước của thí sinh24/06/2009 03:04' PM "Đọc, đọc nữa, đọc mãi, đọc sách không bao giờ làm cho người ta cảm thấy nhàm chán, nhất là sách kiếm hiệp"; "Cha mẹ Mỵ đã đặt Mỵ vào làm dâu nhà Thống Lý Pá Tra nhưng tình yêu tự do lên tiếng... Ngày nay, các bậc phụ huynh, những người làm cha làm mẹ không nên ép duyên con như thế". Lười đọc - căn bệnh của giới trẻ23/11/2008 05:43' PM “Những bài văn kinh hoàng” hay “áng văn bất hủ” là cụm từ được nhắc đến khá nhiều trong mùa tuyển sinh. Mặc dùchưa đến mức báo động, bởi những bài văn này chỉ chiếm số ít trong số hàng trăm ngàn bài thi mỗi năm, nhưng nó cũng khiến người ta băn khoăn. Phải chăng, tình trạng trên bắt nguồn từ việc giới trẻ mắc “căn bệnh” lười đọc tác phẩm văn học? Phải sống17/05/2007 02:09' PM Trong kỳ kiểm tra kiến thức văn học cuối năm ở một trường phổ thông, đề bài là: "Bằng kiến thức đã học và kinh nghiệm thực tế, em hãy phân tích hình tượng nhân vật Thúy Kiều và liên hệ với hoàn cảnh hiện đại". Toàn cầu hoá và chuyện thịnh suy của môn văn học31/01/2006 05:56' PM Có người thích học văn, nhưng cũng có không ít người coi học văn là một cực hình, hoặc một cách lãng phí thời gian. Cũng có người thích đọc văn, nhưng ghét học văn. Thế nhưng ở bất kỳ nước nào trên thế giới môn văn cũng là một trong những môn quan trọng nhất. Lý do nào khiến môn văn được ưu ái như vậy? Ngẫm cười... éo le21/11/2005 12:50' PM Bức xúc chuyện “trồng người”, bạn đọc Lý Quốc Nam đã gửi 3 mẩu chuyện nhỡn tiền, đang tồn tại một cách vô lý, để rồi chúng ta cùng ngẫm cười... cho hai chữ nhân tình. Từ sách giáo khoa đến chuyện dạy văn14/11/2005 09:57' AM Có lẽ trên khắp thế giới không có nước nào có ngành giáo dục "kỳ quái" như Việt Nam hiện nay, một ngành giáo dục liên tiếp xảy ra các vụ cải cách thì chất lượng càng rớt, thầy cô càng rỗi, học sinh càng rên, phụ huynh càng run, xã hội càng rầu... Từ “Bài văn lạ” đến “Bài văn điểm 10”26/10/2005 08:12' AM Mô phạm, khuôn mẫu là điều quan trọng và cần phải có nhưng đến một giai đoạn nào đó cũng cần phải hạn chế khu vực khuôn mẫu lại, không nên để khuôn mẫu trùm hết cả ý kiến cá nhân, cần mở một “vùng tự do" để học sinh có thể thoải mái bày tỏ chính kiến, thể hiện cái tôi của mình... Cần gì phải học thơ văn!28/09/2005 02:03' PM Trong tuần qua, liền sau Đại hội Hội nhà văn Việt Nam từ 24 đến 25-4-2005, ngày 26-4-2005 có Hội thảo tại Đại học sư phạm Hà Nội về “Văn học Việt Nam từ sau 1975 -Những vấn đề nghiên cứu và giảng dạy". Dạy văn và học văn luôn luôn còn là vấn đề nóng bỏng trong Giáo dục. Phóng viên Khuất Tố Quyên có cuộc trò chuyện với ông Phạm Toàn (nhà văn Châu Diện) về vấn đề này. Vì sao môn văn trong nhà trường không hấp dẫn?19/09/2005 08:17' AM Bài văn của Nguyễn Phi Thanh làm chấn động dư luận xã hội và đặc biệt là các nhà giáo, nhưng thật ra nó chỉ lặp lại một sự kiện tương tự xảy ra trước đó 3 năm (2002)... ĐH Huế công bố bài văn đạt điểm 1020/08/2005 09:19' AM Chiều 19/8, ĐH Huế đã đồng ý công bố bài văn đạt điểm 10 của thí sinh Nguyễn Thị Thu Trang. Đây là bài văn đang được dư luận đặc biệt quan tâm. Dưới đây là nội dung nguyên văn bài thi này... Người thầy với việc giúp học sinh sửa chữa sai sót18/11/2009 08:49' PM Quá trình giáo dục, về một phương diện nào đó là quá trình bồi đắp dần cái hay và quá trình uốn nắn chỗ lệch lạc. Trường chứ không phải chợ07/07/2009 09:39' AM Tình trạng các vị phụ huynh phải đi xếp hàng, “ăn chực nằm chờ” từ... nửa đêm, tôi nói cái từ này có thể hơi khác nhưng có thể coi đó là hiện tượng đáng mừng, bởi vì cho thấy các vị đã rất quan tâm đến giáo dục con em mình. Nhưng nó cũng là một hiện tượng rất đáng suy nghĩ, cũng có thể dùng từ đáng buồn, với tư cách một người đã từng tham gia quản lý ngành giáo dục, đôi khi tôi còn cảm thấy xấu hổ. Hãy gắng lên, phụ huynh ơi!20/02/2009 04:37' PM Ấn tượng khó phai nhất hiện hình ở cổng các trường học từ mẫu giáo tiểu học, phổ thông cơ sở thời điểm đầu và cuối mỗi buổi học. Đó thật sự là một khu triển lãm mọi hình thái chăm lo con cái nhất trên đời Thập ngũ điểm sớ26/12/2008 07:17' PM Ngày xưa, khi có việc cần kíp, người ta thường dâng sớ lên vua. Nhưng trước đây, chỉ nghe nói đến việc quan lại, chí sĩ dâng sớ mà chưa nghe nói đến việc trẻ con dâng sớ... Trẻ em đã được nuôi dưỡng như thế nào?17/06/2008 09:14' AM Trẻ em chúng ta ngày nay được nuôi dạy về vật chất và tinh thần đầy đủ tiện nghi hơn lớp trẻ ngày xưa rất nhiều. Chúng ăn uống có nhiều dinh dưỡng và ngày ngày tiếp thu những chương trình giảng dạy cách tân nơi nhà trường, tiếp cận những phương tiện giải trí hiện đại mà trẻ em ngày xưa có nằm mơ cũng không thấy... Giáo dục Việt Nam: Cuộc thảo luận còn tiếp diễn26/03/2008 08:41' AM Nếu năm 2006, ngành giáo dục Việt Nam phải chịu đựng những sự kiện gây sốc làm tổn thương đến uy tín của mình, thì năm 2007 diễn đàn giáo dục đã mở rộng và thu hút sự chú ý của dư luận vào những vấn đề thực sự quan yếu... Năm mới, buồn vui với giáo dục04/03/2008 06:02' PM Trong bài viết "Năm mới, chuyện cũ" trên Tia Sáng đầu năm 2007, nhân bàn về hướng giải quyết những chuyện cũ tồn đọng trong giáo dục và khoa học từ nhiều năm trước tôi có bày tỏ hy vọng sẽ được thấy trong năm 2007 những biến chuyển mạnh mẽ và nhanh chóng bù lại sự chậm trễ của chúng ta so với thế giới trước yêu cầu hội nhập quốc tế ngày càng gay gắt. Nhưng nay nhìn lại dường như chúng ta vẫn còn loay hoay chưa tìm thấy lối ra để thoát khỏi tình trạng rối ren bùng nhùng tùừlâu đã kìm hãm giáo dục và khoa học VN... Bài khác: Thiết bị giáo dục chậm và kém chất lượng18/04/2005 10:37' AM Theo Bộ Giáo dục và Đào tạo, kinh phí mua sắm thiết bị giáo dục (TBGD) từ ngân sách nhà nước dành cho các địa phương năm học 2005-2006 lên tới 745 tỉ đồng. Tuy nhiên, có tiền rồi, nhưng thiết bị có được cung cấp đầy đủ, kịp thời, có chất lượng, mới là điều quan trọng. Một thực tế đang tồn tại và gây không ít bức xúc, không những cho chính những người đang đứng trên bục giảng và ngồi trên ghế nhà trường, mà còn làm đau đầu các nhà quản lý, ... Chương trình sách giáo khoa còn quá nặng13/01/2004 03:51' PM "Các tác giả viết sách nên cân nhắc khối lượng chương trình mà học sinh có thể tiếp thu trong mỗi tiết học. Nhìn tổng thể, chương trình hiện nay vẫn còn quá sức các em", Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Minh Hiển phát biểu chiều qua, tại buổi gặp mặt các tác giả viết sách giáo khoa khối THCS... Tự phong “trường chất lượng cao” để thu tiền cao13/01/2004 03:51' PM TT - Thoạt đầu, mô hình trường “trọng điểm chất lượng cao” (TĐCLC) ở TP.HCM được hình thành để thay thế các trường chuyên cấp THCS, thực chất là hình thức “bình mới rượu cũ”. Nhưng không chỉ dừng lại đó, mô hình này còn được “nở rộ” ở các cấp học khác, và trở thành những trường có nhiều “điều tiếng” nhất trong mỗi đầu năm học... Hai cách giao tiếp khi học11/01/2004 03:51' PM Khi một người thầy dạy dỗ học trò thì có ba quá trình diễn ra: (1) thầy giảng cho trò hiểu những kiến thức nào đó; (2) học sinh hiểu và biết áp dụng để sau này đỗ đạt và khấm khá; (3) khi thành đạt, trò sẽ nhớ ơn thầy và đền đáp bằng một cách nào đó. Đó là cách giao tiếp trong giáo dục và ta có thể diễn tả ba quá trình kia bằng một hình một tam giác... Để giúp học sinh tiếp thu kiến thức nhanh chóng và hiệu quả11/01/2004 03:51' PM Theo lộ trình, năm 2005, khoảng 50% số trường THPT và THCS được kết nối internet. Việc kết nối internet trong nhà trường là cần thiết để giúp học sinh tiếp thu các kiến thức nhanh chóng và hiệu quả... Tự nhiên lấn át xã hội11/01/2004 03:51' PM 80/20 là tỷ lệ học sinh theo học tại ban KHTN và ban KHXH tại hầu hết các trường phân ban. Trong 100 học sinh có tới 80 em chọn học ban KHTN. Thầy - trò thản nhiên gian dối trong học tập, thi cử26/12/2003 03:51' PM Nhiều năm qua, nạn gian dối trong thi cử ngày một phổ biến, không chỉ ở học sinh mà cả giáo viên và các cán bộ giáo dục, không chỉ ở trẻ em mà cả người lớn. Điều đáng nói là tất cả đều thản nhiên như không khi bị bắt gặp có hành vi “quay cóp” hay “bố trí giúp đỡ” thí sinh... |