Cứ sau mỗi kỳ thi đại học, chúng ta lại nhận được những thông tin buồn, về trình độ quá kém của thí sinh. Những bài làm be bét, cẩu thả, bộc lộ những sai lạc về kiến thức, những lổ hổng trong tâm hồn, tỏ ra rằng học sinh không có được ngay những hiểu biết cơ bản nhất, không chuẩn bị đủ nội lực để sẵn sàng bước vào môi trường đại học.
Nếu những bài làm kém chỉ ở con số vài trăm, thậm chí vài ngàn, vẫn có thể xem là cá biệt trong tổng số hàng triệu thí sinh. Đằng này, loại bài ấy chiếm tỷ lệ nhiều chục phần trăm, tùy từng môn học, thì rõ ràng không chỉ do học sinh mà đang có những thiếu sót quan trọng trong khâu truyền thụ, dạy dỗ.
Khoan nói đến những môn học đòi hỏi năng khiếu, chỉ trong những môn mà ai cũng có thể tiếp thu, chỉ cần nghe giảng, hãy đặt câu hỏi: Vì sao một thanh niên Việt Nam đã có bằng tú tài lại không hiểu biết gì về lịch sử - địa lý Việt Nam, không sử dụng thành thạo tiếng Việt, hoàn toàn không ý thức được rằng mình đã là một người thành niên, phải có trách nhiệm trước vận mệnh của đất nước - dân tộc trong tương lai gần? Vì sao họ chỉ gặt hái được có thế sau bao nhiêu công sức - tiền bạc của cha mẹ, bao nhiêu mồ hôi lao động của thầy cô, và nhất là đã phung phí những tháng năm đèn sách tươi đẹp nhất của họ?
Để có được trò giỏi, đòi hỏi phải có thầy giỏi, sách hay, trong một chương trình kết cấu hợp lý cho lứa tuổi, theo đúng trình độ của xã hội đương thời. Sách giáo khoa hiện nay đã hay chưa, giáo viên hiện nay đã đạt chuẩn chưa, chương trình hiện nay đã đủ hấp dẫn và hợp thời chưa? Người lớn chúng ta phải tự hỏi câu đó một cách nghiêm túc, trước khi rầy la, trách mắng học sinh.
Sách giáo khoa rõ ràng có quá nhiều vấn đề. Từ lớp một cho đến lớp mười hai, lấy bất cứ tập sách nào ra, chúng ta cũng có thể tìm được quá nhiều thiếu sót chẳng hiểu vì sao đã được đưa vào và cũng chẳng hiểu vì sao cứ tiếp tục ở lại, cho dù năm nào người ta cũng điều chỉnh - thêm bớt, khiến năm nào cha mẹ các em cũng phải bỏ tiền mua sách mới. Giáo viên cũng có những vấn đề khác. Đa phần trong số họ cũng được đào tạo từ một môi trường đại học đang có nhiều thiếu sót cần thay đổi, đòi hỏi những nhà giáo đang đứng trước bảng phải tự tiêu chuẩn hóa, hoàn thiện hóa năng lực sư phạm của mình để làm tròn trách nhiệm người thầy, không chỉ trong hiện tại. Nếu ngay cả giáo viên cũng không đủ cảm hứng lẫn kiến thức để cuốn hút học sinh trong khi giảng bài, thì có nên trách học sinh đã không chú ý lắng nghe và vì thế không thu nhận được những gì thầy giảng? Về chương trình, trong khi đời sống hiện nay đã có những thay đổi vượt bậc, chỉ cần click chuột là các em xem được tất cả những gì hấp dẫn nhất trên mạng toàn cầu, chỉ cần ngồi trước ti vi là các em thấy được toàn thể gương mặt phong phú của trái đất, vậy mà những bài học trong chương trình dành cho các em lại quá cũ kỹ, khô khan, thô thiển, vẫn hệt như cách đây nhiều chục năm, hoàn toàn không còn hợp thời hợp thế, làm sao buộc các em nuốt trôi...?!
Sản phẩm như thế nào không phải tự nó mà do những yếu tố từ đầu vào. Chúng ta có thể thất vọng vì những bài thi đại học quá kém, nhưng đừng đổ lỗi cho học sinh. Hãy xem lại dây chuyền giáo dục của mình trước đã! Số lượt đọc:
1658
-
Cập nhật lần cuối:
04/08/2006 06:57:25 PM |  |
Thông tin liên quan: Đạo đức thầy cô: "Con sâu làm rầu nồi canh"25/09/2009 10:20' AM “Chúng ta có nhiều thầy cô là tấm gương đạo đức. Nhiều thầy cô lên làng bản xa xôi đầy khó khăn sống, làm việc như một niềm kiêu hãnh. Những hiện tượng tiêu cực là con sâu bỏ rầu nồi canh, là những vết hoại tử trong cơ thế giáo dục?" - Nhà báo Nguyễn Quang Thiều ... “Thật đáng buồn cho cách dạy của chúng ta...”06/04/2009 03:55' PM Bài “Các em thật giỏi quá” để lại trong tôi một ấn tượng mạnh hơn bất cứ lời bình nào về nền giáo dục của nước Mỹ. Khổ vì, thầy chẳng ra thầy…06/11/2006 07:56' PM Theo quan niệm của cổ nhân, trường học là chốn tôn nghiêm, nơi mà thầy và trò đều phải giữ mình thanh sạch, có như thế mới học được "chữ Thánh hiển", sôi kinh nấu sử để thành tài. Ngày nay, xu thế hội nhập và toàn cầu hóa khiến quan niệm về thầy và trò không còn khắt khe như trước, nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì nhà trường vẫn là nơi cần sự tập trung cao độ cho việc học hành lĩnh hội kiến thức... Giáo dục, sản phẩm bị động hay tác giả chủ động?16/09/2006 08:45' AM Nhân ý kiến về bệnh thành tích trong giáo dục do ông Bộ trưởng mới của Bộ nêu ra, nguyên nhân của nó, cách chữa trị, tôi muốn đề nghị ta thử thảo luận cho đến nơi đến chốn chuyện này xem sao. Có thể sẽ vỡ ra được một lẽ phải lớn nào ở đây chăng? Bán chỗ ngồi30/08/2006 12:38' PM Nhiều người dân bức xúc khi báo chí phanh phui những tiêu cực tại Trường THPT Lê Quý Đôn - TPHCM. Khó có thể tưởng tượng nổi, một bộ phận giáo viên ở đây đã "bán chỗ ngồi" cho học sinh với giá từ vài trăm đến vài ngàn USD/ghế... Người trong góc khuất27/07/2006 08:11' PM Chẳng phải nói thêm thì ai cũng biết thực trạng tiêu cực trong thi cử ở hệ thống các trường, các cấp học đang gia tăng ở mức báo động. Tân Bộ trưởng Bộ GDĐT Nguyễn Thiện Nhân - ngồi trên chiếc ghế "nóng" - đã phải đưa lời cảnh báo: "Ngành giáo dục và toàn xã hội nếu không có những biện pháp đặc biệt thì tiêu cực này sẽ trở thành một đại hoạ của dân tộc"... Giáo dục và bệnh thành tích19/07/2006 07:05' PM Thành tích là kết quả có thể đánh giá được của nỗ lực con người. Kết quả đó không chỉ là một lợi ích vật chất hay tinh thần cá nhân, tuy rằng phần lớn yếu tố tạo nên động lực khiến con người phải nỗ lực nhiều hơn, tốt hơn để đạt thành tích chính là lợi ích cho mình. Nhưng con người vẫn có thể làm hết sức mình vì lợi ích chung, lợi ích của xã hội, của đất nước. Trăm năm… nghìn năm…04/07/2006 09:21' PM “ Cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ bẩy được cả trái đất”. Thời Khai sáng, một nhà bác học tuyên bố “ Cho tôi giáo dục, tôi sẽ bẩy được cả trái đất”. Không nhại ai hết, từng có một nhà bác học thời đương đại đã nói “ Cho tôi học sinh lớp một của cả nước, tôi sẽ dạy lại cách tư duy cho cả một dân tộc”... Làm sao “lớn” được với một nền giáo dục yếu kém?17/06/2006 09:34' PM Nước Việt Nam ta chỉ có thể lớn lên được với một nền giáo dục đúng nghĩa bắt đầu từ tình yêu đất nước, ý thức công dân, đề cao lòng chính trực, căm ghét sự dối trá. Nền giáo dục ấy không có gì quá tốn kém, quá khó khăn đến nỗi phải tốn hàng ngàn tỉ đồng để liên tục thay đổi chương trình, làm mỏi mệt biết bao thế hệ con người... Một quốc nạn còn đáng lo ngại gấp bội tệ nạn tham nhũng03/06/2006 07:07' AM Đó chính là hiện trạng giáo dục. Có ở đâu mà người dân phải kêu lên trên báo chí: "Con tôi khổ quá, ông Bộ trưởng Giáo dục ơi!"? Có bao giờ lại đổ đốn lắm bằng cấp "tưởng rằng đồ thật, hóa đồ chơi" đến như bây giờ? (1) Những chuyện ngược đời trong nền giáo dục Mỹ07/02/2006 01:17' PM Một người Việt Nam lần đầu tiên tìm hiểu nền giáo dục Mỹ chắc chắn ngỡ ngàng và cảm thấy có nhiều chuyện ngược đời. Dưới đây tôi xin kể năm trong số đó... Đầu tư học tập - đầu tư quan trọng nhất cho bản thân, đất nước23/04/2006 07:25' AM Điều quan trọng nhất mà tôi muốn nhắn gửi các bạn là phải đầu tư vào việc học tập của mình. Những việc làm lý thú, đem lại nhiều tiền, giúp cải thiện thế giới, cải thiện cuộc sống của các bạn... đều đòi hỏi rất nhiều từ việc học tập... "Lãng phí kép"18/03/2006 01:23' PM Tổ chức, quản lý chi tiêu ở ngành giáo dục đang rất bất hợp lý. Vì vậy, mối quan tâm của người dân đối với hiệu quả đầu tư cho giáo dục - đào tạo là rất chính đáng và có cơ sở. Một số chuyên gia và khoa học đầu ngành đã từng viết rằng: Bộ Giáo dục - Đào tạo bỏ ra 1 tỉ USD Mỹ để đấu thầu các dự án biên soạn lại sách giáo khoa... Khi giáo dục tự đánh mất mình03/03/2006 08:14' PM Trong cuộc “ mưu sinh toàn cầu” hiện nay, giáo dục được nhận thức như một phương tiện quan trọng không thể thiếu để đạt tới ưu thế nào đó trong cuộc cạnh tranh. Điều này có thể được nhận thấy rõ ràng, qua sự quá tải của đủ loại kiến thức học đường, qua sự "phát minh" ra nhiều phương pháp giáo dục khác nhau ... Làm thế nào để giáo dục thực sự là quốc sách13/02/2006 12:08' PM Nếu giáo dục không gây nên tất cả mọi lỗi lầm thì ít nhất, cũng đã và đang gián tiếp một cách lâu dài, tạo nên nhiều yếu tố tiềm tàng để không đủ sức nhìn thấy và, ngăn chặn những lỗi lầm ấy... Người mù và người sáng22/07/2010 10:43' AM Lẽ nào phương pháp giáo dục “cổ điển” thầy nói trò nghe, thiếu thực tế, thiếu cơ hội thực tập, thiếu sự trao đổi, lắng nghe đã không chừa bất cứ ai, không có một ngoại lệ nào, kể cả những vấn đề rất đặc thù như sự di chuyển an toàn của người mù! Trong môi trường giáo dục, nếu không lấy học sinh làm trung tâm, không mang tính nhân bản ngay cả đối với học sinh mù, thì làm sao có thể giúp các em đủ bản lĩnh để ứng xử trong các tình huống cần thiết. Việc đổ lỗi cho học sinh khiếm thị hình như đơn giản, dễ làm hơn và không phải chịu trách nhiệm gì. Bảy điểm quan trọng Giáo Dục Trẻ trong gia đình03/06/2010 04:53' PM Hướng vào sự phát triển triển của trẻ, phụ huynh và trẻ nên thiết lập mối quan hệ như thế nào? Có giáo dục mà vẫn đáng ghét16/03/2010 11:25' AM Có những tài liệu in đã lâu, nhưng tính thời sự và đúng đắn của chúng vẫn còn thích hợp với ngày hôm nay. Nếu chúng ta đọc được, và đưa ra cho mọi người cùng đọc (thay vì giữ riêng làm tài liệu), thì đó là một cách tiết kiệm chất xám, của người đi trước, cho người đi sau... Văn hóa cảm ơn22/12/2009 03:28' PM Truyền thống mang đậm nét văn hóa và đặc điểm tâm lý của người phương Đông, văn hóa cảm ơn được người Việt chú trọng thể hiện bằng những hành động cụ thể. Trẻ em Việt Nam thành “người nước ngoài”?04/12/2009 05:10' PM Trang bị cho con em những kỹ năng để hội nhập với thế giới đang là mục tiêu của không ít phụ huynh. Thế nhưng có mấy phụ huynh quan tâm đến việc con có được học tiếng Việt, lịch sử, địa lý, đạo đức VN khi vào trường quốc tế? Những lời tâm huyết cho Giáo dục của Giáo sư Nguyễn Lân Dũng20/11/2009 08:50' PM Hơn 50 năm dạy học, từng có nhiều ý kiến tâm huyết với ngành giáo dục nước nhà, GS - TS Nguyễn Lân Dũng dành cho TT&VH Cuối tuần cuộc trò chuyện cởi mở tại nhà riêng dù ông đang trong thời gian tham dự Kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa XII... Những người “truyền lửa”18/11/2009 09:46' AM Từ bao đời nay và ở xã hội nào cũng vậy nhà giáo luôn là người chuyển tải tri thức của nhân loại đến các thế hệ trẻ thông qua công việc hàng ngày là dạy dỗ học trò. Nhờ đó, xã hội loài người tồn tại và không ngừng phát triển. Chính vị trí quan trọng của nghề dạy học trong xã hội đã tạo nên sứ mệnh thiêng liêng của người. Bài khác: Giáo sư không phải "giá trị quốc gia"01/01/1900 12:00' AM GS, PGS là 1 nhiệm vụ ở cơ sở ĐH cụ thể, chứ đâu phải "giá trị quốc gia" đến mức phải để Bộ trưởng GD-ĐT bổ nhiệm?". GS Hoàng Tụy thất vọng khi cầm trên tay bản quy định mới
về tiêu chuẩn, thủ tục bổ nhiệm GS, PGS ban hành ngày 31/12/2008.
Trao đổi với VietNamNet, ông cho rằng đây là "cải tiến nửa vời, có
nhiều điều không hợp lý, không hiệu quả". Nghĩ về việc học01/01/1900 12:00' AM Đầu năm 2006, một người Mỹ nói thẳng là thanh niên Việt Nam không có nhu cầu hiểu biết mà chỉ lo học lấy bằng để kiếm sống. Thoạt nghe tôi cũng bị sốc. Một xã hội mà lớp trẻ chỉ lo kiếm sống và không có nhu cầu hiểu biết thì xã hội đó phát triển làm sao được! Học chỉ cốt lấy điểm cao01/01/1900 12:00' AM Thách thức của giáo dục là thách thức của phát triển. Kinh nghiệm thành công trong mở cửa để phát triển của các nước đi trước đã khẳng định điều này. Việt nam là dân tộc có truyền thống hiếu học Người trong góc khuất27/07/2006 08:11' PM Chẳng phải nói thêm thì ai cũng biết thực trạng tiêu cực trong thi cử ở hệ thống các trường, các cấp học đang gia tăng ở mức báo động. Tân Bộ trưởng Bộ GDĐT Nguyễn Thiện Nhân - ngồi trên chiếc ghế "nóng" - đã phải đưa lời cảnh báo: "Ngành giáo dục và toàn xã hội nếu không có những biện pháp đặc biệt thì tiêu cực này sẽ trở thành một đại hoạ của dân tộc"... Chuyện không thể không nói!24/07/2006 10:16' PM Vẻ thâm trầm của một nhà giáo, tư duy sắc sảo của nhà ngoại giao, và nét đằm thắm của người phụ nữ Huế đã hòa quyện, tạo nên sự lịch lãm và quyết đoán nơi bà Tôn Nữ Thị Ninh, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại Quốc hội. Người phụ nữ này hình như lúc nào cũng đau đáu muốn trở về với điểm xuất phát của mình: nghề giáo... Giáo dục và bệnh thành tích19/07/2006 07:05' PM Thành tích là kết quả có thể đánh giá được của nỗ lực con người. Kết quả đó không chỉ là một lợi ích vật chất hay tinh thần cá nhân, tuy rằng phần lớn yếu tố tạo nên động lực khiến con người phải nỗ lực nhiều hơn, tốt hơn để đạt thành tích chính là lợi ích cho mình. Nhưng con người vẫn có thể làm hết sức mình vì lợi ích chung, lợi ích của xã hội, của đất nước. Trăm năm… nghìn năm…04/07/2006 09:21' PM “ Cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ bẩy được cả trái đất”. Thời Khai sáng, một nhà bác học tuyên bố “ Cho tôi giáo dục, tôi sẽ bẩy được cả trái đất”. Không nhại ai hết, từng có một nhà bác học thời đương đại đã nói “ Cho tôi học sinh lớp một của cả nước, tôi sẽ dạy lại cách tư duy cho cả một dân tộc”... |