Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Thực trạng GD phổ thông    Thực trạng GD đại học    Thực trạng thi cử    Cảm nghĩ    Đề xuất Giải pháp
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 44.186.182
Số người trực tuyến: 421
Trang chủ  >  Giáo dục
Nước Việt Nam ta nhỏ hay không nhỏ?

Làm sao “lớn” được với một nền giáo dục yếu kém?

Phan Thanh (Khánh Hòa)
Báo Thanh niên
   
09:34' PM - Thứ bảy, 17/06/2006

Nhớ lại chuyện tôi đi học ở một trường đình cách đây 50 năm. Gọi là trường đình vì làng nghèo quá, không xây nổi trường nên trẻ em phải học ké ở một gian trống của đình làng. Thầy giáo của chúng tôi chỉ có bằng tiểu học nhưng đối với chúng tôi, nhân cách của ông là một bài học lớn. Chỉ có hai quyển vở, một cây bút cán gỗ và những lời dạy bảo của thầy mà sao chúng tôi cảm thấy thật hạnh phúc vì được làm học trò, được thấy mình càng ngày càng hiểu biết hơn, tốt đẹp hơn. Những câu cách ngôn như "đói cho sạch, rách cho thơm", "giấy rách phải giữ lấy lề", "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng" sao cứ theo chúng tôi suốt cả đời. Thầy chẳng soạn giáo án, chẳng sợ thanh tra. Nay thầy kể chuyện trong "Quốc văn giáo khoa thư", mai thầy đọc cho nghe những mẩu chuyện trong "Tâm hồn cao thượng". Thầy chẳng có "phương pháp sư phạm" nhưng thầy thương yêu học trò thật sự và nhất là không bao giờ rao giảng những điều không có thật. Cuối năm, trò nào học giỏi thì lên lớp, học dở thì ở lại học tiếp. Thầy ung dung, thanh thản, chẳng sợ gì ai. Vì yêu thầy, kính thầy, tin thầy nên chúng tôi luôn sống với lòng tự trọng để được xứng đáng là học trò của thầy. Có thể chúng tôi không trở thành anh hùng nhưng chúng tôi không làm điều vô liêm sỉ.

Niềm tin vào người thầy, niềm hạnh phúc được đến trường sao ngày nay nhiều nơi thật hiếm có. Trường thì to, thầy thì bằng cấp cao mà sao tình thầy trò ngày nay thật nhạt nhẽo! Nếu làm một cuộc điều tra thì sẽ thấy thế hệ tương lai của đất nước chán chường, mệt mỏi biết bao trong giờ học tiếng Việt. Tôi cho rằng đó là thất bại lớn nhất của ngành giáo dục. Hằng năm có biết bao thanh niên bước vào đời với tâm hồn trống rỗng, thiếu niềm tin. Báo chí đã nói quá nhiều về những điều tệ hại trong xã hội, gây ra bởi những tâm hồn trống rỗng không yêu nổi giờ học tiếng Việt.

Nước Việt Nam ta chỉ có thể lớn lên được với một nền giáo dục đúng nghĩa bắt đầu từ tình yêu đất nước, ý thức công dân, đề cao lòng chính trực, căm ghét sự dối trá. Nền giáo dục ấy không có gì quá tốn kém, quá khó khăn đến nỗi phải tốn hàng ngàn tỉ đồng để liên tục thay đổi chương trình, làm mỏi mệt biết bao thế hệ con người.

Số lượt đọc:  2829  -  Cập nhật lần cuối:  17/06/2006 09:36:08 PM
Bài mới:  
Văn hóa cảm ơn
22/12/2009 03:28' PM
Nghĩ về giáo dục
03/05/2009 09:32' AM
Bài khác:
Thực trạng GD đại học
Thấy gì qua lối sống sinh viên thời nay?
Xin nhớ đừng viết hình này vào bài kiểm tra
Harvard bàn về khủng hoảng giáo dục đại học VN
Hơn 50% sinh viên không… hứng thú học tập
Trang chủGiới thiệuLiên hệ