 | Thông tin liên quan: Cái đầu07/08/2010 07:50' PM Thật giỏi! Ông trời sinh ra loài người – Một loài động vật hoàn thiện nhất trong muôn loài! Niềm kiêu hãnh này cũng thật là xứng đáng. Song tổ tiên ta xưa, cũng tự cho mình thông minh chẳng kém tạo hóa, các cụ đã phân ra chức năng cho mọi bộ phận cơ thể thật là hoàn hảo và các cụ coi đó là niềm tự hào cho nòi giống... Ba, bảy cái tôi23/07/2010 09:57' AM Cái bí ẩn trong bản thân từng người thuộc loại bí ẩn khó khám phá nhất. Có lẽ một trong những lý do khiến người ta khó nhận thức được mình nhất vì cái “tôi”. Có những ba, bảy vẻ. Các nhà tâm lý học xác định rằng có thể nhìn cái “tôi” dưới những góc độ khác nhau... Người mù và người sáng22/07/2010 10:43' AM Lẽ nào phương pháp giáo dục “cổ điển” thầy nói trò nghe, thiếu thực tế, thiếu cơ hội thực tập, thiếu sự trao đổi, lắng nghe đã không chừa bất cứ ai, không có một ngoại lệ nào, kể cả những vấn đề rất đặc thù như sự di chuyển an toàn của người mù! Trong môi trường giáo dục, nếu không lấy học sinh làm trung tâm, không mang tính nhân bản ngay cả đối với học sinh mù, thì làm sao có thể giúp các em đủ bản lĩnh để ứng xử trong các tình huống cần thiết. Việc đổ lỗi cho học sinh khiếm thị hình như đơn giản, dễ làm hơn và không phải chịu trách nhiệm gì. Tôi và chúng ta14/07/2010 07:11' AM Bây giờ ta trưởng thành, không ngây thơ ăn bột nhạt lại bảo mặn nhưng thấy người sắm quần bò cũng cố sắm, dù ít tiền. Nói chung, chúng ta luôn ảnh hưởng đến nhau một cách vô hình, nhiều khi không thấy. Bình thường không sao, nhưng thấy anh hàng xóm khuân bộ xa lông về, mình bỗng thấy phải sắm, tay sắm về chưa biết kê vào đâu. Thấy người ta sắm tủ ly về, có người cũng chạy vạy đi mua... Đánh mất mình07/07/2010 01:05' AM Từ thời Hy Lạp cổ đại, người ta đã nhận thấy có 3 loại tình yêu và cũng có đến ba từ để chỉ cùng một hiện tượng này. “Eros” là tình yêu lãng mạn, là sự ham muốn giữa những kẻ tình nhân, cả hai như bị một lực hấp dẫn cuốn hút vào nhau không thể nào cưỡng lại. “Phileo” là tình yêu bè bạn, đó là sự quan tâm chăm sóc và ngưỡng mộ nhau. “Agape” là tình yêu tuyệt đối, nó bất chấp mọi khó khăn. Nó cho đi mà không chờ đợi bất cứ cái gì đáp lại, không cần điều kiện gì. Nó chỉ muốn điều tốt nhất cho người yêu, không cần biết tới chính mình. Vậy trong ba thứ đó bạn thích thứ tình yêu nào? Sống chậm thời @10/07/2010 05:20' PM "Những buổi tối thứ Năm không còn nữa vì Face-book đã giúp cập nhật mọi thứ, từ đĩa nhạc đang nghe, cái áo mới mua, một chuyến đi Thái - Sing, một buổi tiệc tại nhà... Người trẻ và những thách thức trong thời đại toàn cầu hóa28/05/2010 04:00' PM Liên minh chặt chẽ với xã hội là một trong những yếu tố quan trọng một cách phổ biến đối với tất cả các cá thể, nhất là các cá thể trẻ. Và điều quan trọng nhất mà tôi muốn nói là, khủng hoảng là một cơ hội, nhưng là một cơ hội cho nhiều tính xấu, và chúng ta không được phép để cho những tình huống xấu của cuộc sống bẻ gẫy sự lương thiện vốn có của mình. Gồng mình với “cái tôi”, vì trống rỗng và bất tài?22/05/2010 04:50' PM Người ta khó có thể phân biệt giữa bạt ngàn các nghệ sĩ được quảng bá và tự quảng bá trên hệ thống thông tin đại chúng thì đâu đích thực là “ngôi sao” tài năng, và đâu chỉ là “ngôi sao băng” lóe ngang qua “bầu trời nghệ thuật” rồi tắt ngóm? Phác thảo chân dung doanh nhân07/04/2010 08:28' AM Tôi xin nhắc lại là các nhà kinh doanh cần phải biết rõ xã hội cần gì, thị trường cần gì và phải hình dung rất rõ thời cuộc. Tôi là người như vậy. Tôi không đi theo hướng chuyên nghiệp ngay, tôi cũng không chọn hướng móc ngoặc quyền lực, vì móc ngoặc quyền lực sẽ đốt cháy năng lực chuyên môn. Nhưng đi theo năng lực chuyên môn một cách quá lý thuyết sẽ không phù hợp với đòi hỏi thực tế của xã hội. Vậy đi như thế nào để kết hợp được các đặc điểm, để phản ánh được đặc điểm của xã hội và thị trường Việt Nam? Nguyễn Trần Bạt - Người chạm đến chân lý tuyệt đối15/03/2010 02:24' PM Ông truyền cho tôi cảm hứng mãnh liệt về thứ quan trọng nhất đối với một trang nam tử và một con người: Triết lý nhân sinh và triết lý chính trị. Trong những ngày đầu xuân, thiết nghĩ tôi cần phải có những lời tri ân đến ông đã giúp tôi có những thành công nhất định và quan trọng hơn, tiệm cận đến chân lý tuyệt đối.... Cái tôi – danh lợi21/12/2009 02:16' PM Cái tôi hạng cao là cái tôi biết sự đầy đủ của lợi, biết sự trường tồn của danh. Những người sở hữu cái tôi hạng cao biết vượt lên “cái tôi”, dẫn dắt và điều khiển được “cái tôi”, chứ không phải ngược lại. Tình yêu không vị kỷ22/11/2009 09:01' AM Một cô bé trông lam lũ , đứng tần ngần trước cửa một trường học Chủ nhật của Nhà Thờ. Cô bé muốn được vào học mà không có đủ tiền. Vị Mục sư nhìn thấy thương cảm cầm tay em bước vào và nói với Thày giáo hãy cho em được học như các Trẻ em khác... Cái tôi và cái ta06/11/2009 02:04' PM Thế hệ trẻ hiện nay thể hiện “cái tôi” bằng mọi cách. Việc thể hiện “cái tôi”, trước hết là phải cho mọi người thấy “cái tôi” đó khác với mọi người, không “đụng hàng” với bất cứ một ai khác. Riêng và Chung09/10/2009 05:22' PM Thời trẻ, khi còn là sinh viên ở bên Liên Xô cũ, tôi có thói quen mỗi khi đọc sách tiếng Nga, gặp câu gì hay thì lại mày mò tự dịch và chép lại vào từng chủ đề. Và thường là quên không đề nguồn đã trích những câu hay đó ra... Để nơi bạn sống tự hào về bạn07/09/2009 10:33' AM “Đừng để những gì bạn không thể làm cản trở những gì bạn có thể làm”. Những lời nói đó là của John Wooden, huấn luyện viên của đội bóng rổ huyền thoại UCLA. |
Khuyết tật của đời sống hiện đại (Phần 1)
Những gì đã và đang xảy ra trên thực tế cho thấy nặng nề không kém so với hình thức nô lệ trước đây, thậm chí nếu xét về quy mô và ảnh hưởng là lớn hơn, vì tính chất của nó phức tạp và tinh vi hơn rất nhiều biến của một bộ phận lớn của nhân loại trong thế giới hiện đại.
Dưới đây chúng ta sẽ lần lượt xem xét và phân tích về chúng. Những phân tích cho thấy những khuyết tật của đời sống hiện đại có thể có mặt bất cứ nơi nào nếu con người đánh mất tính chủ động đối với cuộc sống của chính mình, tức là chấp nhận cuộc sống bị áp đặt. Không thể phủ nhận rằng những khuyết tật này xuất hiện chủ yếu ở các quốc gia lạc hậu và phi dân chủ bởi đó là những nơi con người phải sống trong sự bủa vây của những giới hạn nhân tạo của tự do. Sự thiếu tự do là nguyên nhân dẫn đến những khuyết tật trong đời sống tinh thần của con người. Đã đến lúc các nước chậm phát triển phải nghiêm túc nhìn nhận lại vấn đề rằng họ là những dân tộc khu trú, lạc hậu, trạng thái tồn tại của họ là một trạng thái nô lệ hiện đại. Con người tồn tại lâu dài trong trạng thái nô lệ thì con người mất cân bằng, con người thoái hóa và đó là nguyên nhân gây ra sự khủng hoảng, sự bất ổn định và sự không phát triển.
» Khuyết tật 1. Sự tha hóa của cái Tôi
» Khuyết tật 2. Tham nhũng
» Khuyết tật 3. Bóc lột
» Khuyết tật 4. Lộng hành - khuyết tật lớn nhất của con người
Khuyết tật 1. Sự tha hoá của cái Tôi
Ở một bộ phận lớn của thế giới là khu vực chậm phát triển, hiện tượng cái Tôi tha hóa xảy ra rất phổ biến. Vậy có mối liên quan nào giữa sự tha hóa này với trạng thiếu tự do không? Theo quan điểm của tôi, chính sự thiếu tự do đã khiến cho đời sống tinh thần của con người trở nên mất cân bằng và do đó tạo ra sự tha hóa của cái Tôi.
Tại sao lại như vậy? Bởi vì Tự do là nguồn gốc sự phát triển của con người. Khi con người không có các quyền tự do thì dần dần con người sẽ đánh mất những kinh nghiệm về tự do, mất ý chí đòi tự do cũng như mất cảm hứng sử dụng tự do như là phương tiện để phát triển các giá trị tinh thần của mình. Nếu không có tự do thì con người không có tiền đề không có không gian tinh thần đầy đủ, không có sự sạch sẽ tâm hồn để tiếp nhận tất cả các khả năng để phát triển, tức là không có năng lực. Sự hạn chế của không gian tự do bên ngoài và bên trong đã làm cho cái Tôi tha hoá mà biểu hiện rõ rệt nhất của nó là sự mất mát năng lực. Tôi cho rằng đây là một vấn đề cần được quan tâm nghiên cứu nếu không chúng ta vẫn tiếp tục xây dựng xã hội bằng những viên gạch hỏng mà không lý giải được tại sao xã hội không phát triển. Thực tế ở nhiều quốc gia lạc hậu cho thấy, sự tha hoá của cái Tôi là kết quả của một đời sống tinh thần phát triển không lành mạnh dưới tác động của sự ràng buộc của tư tưởng, sự bao vây của văn hóa lạc hậu, sự níu kẻo của nghèo đói và trên hệ là sự cai trị của nhà nước. Tất cả, những yếu tố như vậy xuất hiện trong mọi mặt của đời sống, từ kinh tế, văn hóa, chính trị cho đến giáo dục, làm cho con người trở nên lệch lạc và kết quả là con người không còn đủ các năng lực để thích nghi với cuộc sống.
 |
|
Bài viết trích trong cuốn Tiểu luận mới "Cội nguồn cảm hứng" của tác giả Nguyễn Trần Bạt, NXB Hội nhà văn.
"Khi đặt bút viết quyển sách này, tôi như con chim hót những tiếng hót được khích lệ bởi âm thanh tự do của các bậc tiền bối như John Locke, Baron de Montesquieu, Voltaire, Jean Jacques Rousseau, John Stuart Mill... Những tiếng hót ấy còn mang âm hưởng của dân tộc Việt Nam, một dân tộc có lịch sử lâu dài, quyết liệt trong việc giành tự do. Những tiếng hót ấy chất chứa tình yêu đối với con người và thân phận con người. Những tiếng hót ấy là sự trăn trở trong quá trình đi tìm những nhân tố ảnh hưởng đến đời sống con người và sự hình thành các giá trị con người. Tôi viết bằng cả tấm lòng của mình, bên ngoài mọi động cơ, kể cả động cơ hàn lâm..." |
Trên phương diện kinh tế có thể thấy nền kinh tế chịu sự áp đặt của các quan điểm chính trị, được mô hình hóa bằng tiêu chuẩn chính trị mà không phải bằng các tiêu chuẩn, hay các đặc thù kinh tế. Trong các mô hình kinh tế này, có không ít mô hình được lựa chọn dựa trên những quan điểm chính trị khác biệt, mâu thuẫn với sự phát triển tự nhiên của đời sống kinh tế. Sự lựa chọn mô hình kinh tế theo những tiêu chuẩn chính trị được dẫn hướng bởi một hệ tư tưởng cố định đã kéo theo hậu quả là trói buộc thân phận của các dân tộc vào những quan điểm chính trị cụ thể, làm mất tính năng động, tính tự do của các lực lượng kinh tế và ảnh hưởng sống còn đến đời sống phát triển. Hệ quả của nó là con người chuẩn bị toàn bộ các năng lực của mình theo tiêu chuẩn của nền kinh tế mà nhà cầm quyền định xác lập và khi mô hình kinh tế ấy sụp đổ, nhường chỗ cho một loại hình kinh tế khác thì toàn bộ năng lực đã chuẩn bị của con người trở nên không tương thích với những đòi hỏi mới. Nhìn trên phương diện chính trị, chúng ta có thê thấy rất rõ sự cai trị của các nhà nước. Tất cả các mặt đời sống của con người đều bị áp đặt theo một khuynh hướng được qui định bởi lý tưởng chính trị của những người cầm quyền. Chính việc bị áp đặt bởi một khuynh hướng và nhất là khi nhu cầu chính trị của khuynh hướng ấy có sự khác biệt với nhu cầu phát triển của đời sống đã gây ra hiện tượng mất mát năng lực, thiếu hụt năng lực chính trị của toàn xã hội. Hệ thống chính trị sử dụng tất cả những phương tiện có trong tay để hướng dẫn con người chuẩn bị những năng lực phù hợp với nhu cầu chính trị của nó, tức là những thứ mà hệ thống chính trị cần chứ không phải là những thứ mà cuộc sống đòi hỏi. Đây là một hiện tượng khá phổ biến ở các quốc gia chậm phát triển về mặt chính trị, những nước mà đặc trưng cơ bản của nó là thiếu dân chủ, không có dân chủ.
Một vấn đề nữa của các nước chậm phát triển là có nền văn hóa vừa lạc hậu vừa phi tự nhiên, do đó, nó ảnh hưởng đến sự phát triển về mặt tinh thần của con người. Văn hóa luôn có tính lạc hậu tương đối, nếu nó không cởi mở và tiếp nhận tự nhiên các yếu tố mới, nó sẽ tự xơ cứng và không thể trở thành môi trường tốt cho sự hình thành các giá trị cá nhân. Sự lạc hậu của văn hóa là do tính khép kín của nó, còn tính phi tự nhiên của văn hóa là do sự áp đặt chính trị của tập đoàn cầm quyền. Trong những nền văn hóa đó, con người được hướng dẫn, được tuyên truyền những tiêu chí đạo đức, tiêu chí năng lực, tiêu chí khoa học công nghệ, tiêu chí chính trị một cách máy móc và xem những tiêu chí ấy như những tiêu chí ấy hoàn toàn không thể thay đổi được, vừa có giá trị điều khiến, vừa có giá trị lãnh đạo. Nhưng khi thực tế chứng minh rằng sự tuyên truyền ấy là nhầm lẫn, lý tưởng chính trị đó là nhầm lẫn và những tiêu chí ấy hoàn toàn không có giá trị phục vụ cho đời sống phát triển thì những xã hội hưởng thụ sự tuyên truyền ấy bỗng nhiên mất toàn bộ năng lực. Thế giới luôn biến đổi không ngừng. Xu thế toàn cầu hóa cưỡng bức mọi nền văn hóa phải mở cửa và không ai còn cơ hội để sống biệt lập cả. Vậy con người sẽ ra sao khi phải sống bằng những năng lực đơn giản và được chuẩn bị sai trong những điều kiện mới của thời đại?
Khi chính trị, kinh tế và văn hóa lạc hậu, tất yếu giáo dục cũng sẽ lạc hậu. Giáo dục là khâu trực tiếp giúp con người chuẩn bị năng lực của mình nhưng do sự áp đặt của chính trị mà ở các nước chậm phát triển, con người không được trang bị những kiến thức để rèn luyện những năng lực mà cuộc sống cần. Hệ thống giáo dục chỉ trang bị cho con người những kiến thức mà hệ thống chính trị cần, nhưng những kiến thức này không những lạc hậu mà còn hoàn toàn không phù hợp với nhu cầu của cuộc sống. Xét về mặt triết học và chính trị học, chương trình giáo dục không có tính đa dạng cần thiết của khoa học nhận thức bởi vì nó chỉ dựa trên một loại triết học duy nhất, dựa trên một hệ tư tưởng cố định phù hợp với nhu cầu của hệ thống chính trị. Thời lượng trong chương trình giáo dục bị chiếm dụng một cách không thương tiếc cho những nguyên lý để duy trì sự ổn định của những khái niệm đã cũ. Người ta đã không xem người lao động như một thực thể con người với các quyền độc lập của nó. Đầu ra của hệ thống giáo dục này là lực lượng lao động thiếu năng lực hay có những năng lực không bán được trên thị trường lao động.
Sống trong những môi trường chính trị, kinh tế và văn hoá phi dân chủ, phi tự nhiên một cách lâu dài sẽ làm con người biến dạng, con người không có đủ cảm hứng và cũng không đủ năng lực để tạo ra giá trị, tạo ra cuộc sống của chính mình. Đó không phải là cuộc sống của sự tiến bộ mà là cuộc sống mất cân bằng hay bị tha hoá từ bên trong. Quan sát hàng ngày rất dễ thấy hiện tượng mất mát, thiếu hụt năng lực ở số đông con người trong các xã hội chậm phát triển. Có thể kể ra ở đây một số loại năng lực cơ bản, đó là:
Mất năng lực phản ánh sự thật:
Có thể nói sự tha hoá của cái Tôi chính là sự biến dạng, sự mất cân đối của hình ảnh cuộc sống trong tâm hồn mỗi con người thông qua nhận thức. Chúng ta đều biết, chất lượng của một tấm ảnh phụ thuộc vào chất lượng của máy ảnh, một cái máy ảnh tốt sẽ cho một tấm ảnh có chất lượng, một cái máy ảnh tồi sẽ cho một tấm ảnh hỏng... Tấm ảnh ấy bị hỏng tức là anh không chụp được một cách chính xác các cấu trúc của cuộc sống, anh có những dị tật mà vì thế anh nhận dạng cuộc sống một cách méo mó. Một trong những dị tật ấy chính là sự mất mát năng lực nhận thức và phản ánh cuộc sống trung thực như nó vốn có. Năng lực phản ánh sự thật là một trong những năng lực quan trọng nhất để xác lập ranh giới giữa cái Tôi lành mạnh và cái Tôi không lành mạnh.
Khi con người bị khuyết tật về mặt nhận thức thì mọi diễn biến cuộc sống bên ngoài khi phản ánh thông qua nó sẽ bị méo mó. Mặc dù trong con người luôn có bản năng phản kháng tự nhiên đối với những sức ép những biến dạng mà cuộc sống, xã hội, thể chế tạo ra nhưng do chịu sự áp đặt lâu dài nên khả năng đó không được rèn luyện và vì thế hệ miễn dịch của con người trở nên thoái hoá, còn người mất đi cả năng lực đề kháng trước những biến dạng mà văn hoá hay chính trị có thể gây ra. Sự mất năng lực đề kháng khiến con người trở nên bạc nhược, thiếu ý chí. Mất năng lực phản ánh sự thật nên con người cũng mất luôn cả năng lực rung động trên những đối tượng khác nhau. Những đòi hỏi của cuộc sống do đó được phản ánh một cách méo mó hoặc là không được phản ánh. Alfred de Musset, nhà văn lớn của Pháp từng thốt lên rằng tôi biết nhiều tác phẩm vĩ đại đôi khi chỉ là những tiếng nấc. Nhưng dường như ở những xã hội không tự do nơi con người tha hoá và lạc hậu về mặt nhận thức, không ai có thể nghe thấy những tiếng nấc, tiếng khóc của cuộc sống. Đó là một không gian tinh thần không có dấu hiệu con người.
Cái Tôi khi nhận thức sai sẽ gây hại cho chính nó, bởi vì, về cơ bản con người nhận thức và hành động cho những lợi ích của mình, cho nên, khi con người nhận thức sai, chụp ảnh cuộc sống sai thì con người tự dẫn mình đến những chỗ sai và tạo ra sự thất thiệt cho chính mình. Con người cố gắng sống một cách biệt lập, cố gắng không tương tác với thế giới bên ngoài, cố gắng đóng mọi cánh cửa để không có ánh sáng nào lọt vào, để không ai phát hiện ra tình trạng khuyết tật của mình. Việc đó diễn ra lâu đến mức con người không còn cảm thấy những khuyết tật của mình nữa. Chính điều đó đã tạo ra cái chết lâm sàng của đời sống tinh thần, tức là con người mất đi năng lực xúc động, năng lực nhận biết về cuộc sống, về chính bản thân mình, cũng như không nhận ra sự thoái hoá trong nhận thức của mình. Khi nhận thức sai, con người sẽ mắc phải sai lầm trong quá trình tương tác với xã hội. Những sai lầm đó sẽ tất yếu gây ra những thất thiệt cả về vật chất lẫn tinh thần cho con người.
Thiếu hụt năng lực xấp xỉ tương lai:
Nhận thức là sự phản ánh của chủ thể nhận thức về đối tượng nhận thức và trên một bình diện rộng lớn thì đấy chính là cuộc sống. Nhưng thông thường, trình độ nhận thức của con người không đo được ngay tất cả các khía cạnh của cuộc sống hay các giai đoạn, các trạng thái khác nhau của cuộc sống. Có những giai đoạn có những thành tố xuất hiện mà với kinh nghiệm tại thời điểm quan sát, con người chưa đủ năng lực để đánh giá đúng. Cho nên, trong nhận thức có một giai đoạn suy tưởng, tức là dùng trí tưởng tượng để hình dung về những đối tượng mới, những thành tố mới. Đấy chính là quá trình xấp xỉ tương lai của mỗi cá nhân. Con người luôn luôn cố gắng nhận thức một cách gần đúng tương lai của mình nhưng con người không đoán được hết tương lai mà luôn xấp xỉ tương lai và tương lai của con người phụ thuộc rất nhiều vào năng lực xấp xỉ ấy. Nghiên cứu sự lành mạnh của một xã hội cũng chính là nghiên cứu sự lành mạnh của quá trình hình dung hay xấp xỉ tương lai của mỗi cá nhân trong xã hội. Thiếu hụt năng lực xấp xỉ tương lai, con người sẽ trở nên mất phương hướng và tất nhiên họ sẽ không thể có sự cân bằng trong miền tương lai mà họ không có năng lực hình dung.
Ai cũng phải có một điểm nhìn, tức là phải nhìn thấy mình trong tương lai, khi con người không còn nhìn thấy mình nữa là con người đã chết về mặt tinh thần. Khi số đông nhìn thấy mình trong quá khứ thì xã hội không phát triển. Con người không có tương lai, quá khứ trở thành hình mẫu của tương lai; tương lai cấu trúc từ quá khứ, đấy chính là tha hoá. Quẩn quanh với những hình mẫu cũ, con người không có khả năng tưởng tượng hay không có khả năng sáng tạo thì đồng nghĩa với việc con người không phát triển. Tương lai là trạng thái ngày mai của con người mà hôm nào con người cũng phải có ngày mai của nó. Con người phải hình dung tương lai một cách liên tục mới là con người lành mạnh. Dấu hiệu quan trọng chứng minh sự không thoái hoá của cái Tôi là năng lực duy trì liên tục khả năng hình dung ra tương lai.
Mất năng lực hướng dẫn chính trị:
Ở những nước lạc hậu về chính trị, người ta mặc nhiên thừa nhận nhân dân là người được hướng dẫn, còn nhà nước là người hướng dẫn. Chính vì khẳng định rằng nhân dân là người có quyền được hưởng sự hướng dẫn chính trị và chỉ có mỗi quyền ấy thôi nên các nước này không có xã hội dân chủ. ở những quốc gia này, nhân dân không có quyền để phổ biến các quan điểm của mình. Việc hạn chế quyền tự do phổ biến các quan điểm để giành cho một quan điểm có toàn bộ các quyền tự do làm cho xã hội được hướng dẫn lệch. Theo lẽ tự nhiên, nhân dân cũng có những hướng dẫn chính trị, nếu sự hướng dẫn chính trị của hệ thống chính trị không được cân bằng bởi những hướng dẫn theo chiều ngược lại này tất yếu sẽ trở nên lệch lạc. Có thể thấy hiện tượng mất năng lực hướng dẫn chính trị biểu hiện rất rõ ở một tầng lớp rất quan trọng trong xã hội, đó là tầng lớp trí thức. Trí thức là một lực lượng tham gia vào quá trình hướng dẫn chính trị dưới hình thức các hoạt động khoa học, giới trí thức cũng là thành phần tạo ra sự hướng dẫn xã hội nhưng ở các nước chậm phát triển giới trí thức đang mất năng lực hướng dẫn xã hội. Đời sống chính trị của họ lệ thuộc hoàn toàn vào nhà cầm quyền, họ không có năng lực để độc lập về mặt nhận thức hoặc năng lực độc lập về mặt chính trị cho nên tiếng nói của họ là tiếng nói phụ họa. Điều đó có nghĩa là trí thức cũng tham gia vào sự hướng dẫn sai lệch về mặt chính trị. Độ không phù hợp hay độ mất mát năng lực ở giới trí thức là rất lớn vì họ trượt theo những sự hướng dẫn không còn giá trị khách quan nữa. Sự mất mát năng lực hướng dẫn của giới trí thức tạo ra sự mất mát năng lực hướng dẫn chính trị của xã hội, làm cho xã hội mất cả năng lực hành động. Sự mất năng lực hành động của xã hội là hệ quả tất yếu của sự mất năng lực hướng dẫn chính trị, mà sự mất năng lực hướng dẫn chính trị là hệ quả của sự không tự do về mặt chính trị. Cái logic ấy chặt chẽ một cách tự nhiên, vì đó là logic của cuộc sống.
Rõ ràng là sự mất mát năng lực hướng dẫn chính trị của xã hội xuất phát từ chỗ cả xã hội được hướng dẫn bởi một khuynh hướng duy nhất, xã hội không có quyền lựa chọn. Làm như vậy chính là tiêu diệt sự đa dạng tinh thần của xã hội. Các năng lực khác nhau là nguồn dự trữ để chuẩn bị cho xã hội khả năng ứng phó với những đòi hỏi khác nhau của cuộc sống, tiêu diệt sự đa dạng tinh thần chính là tiêu diệt nguồn dự trữ các giải pháp xã hội. Nhà nước không những hướng dẫn sai năng lực, tạo ra sự lệch pha giữa năng lực và đòi hỏi mà còn tạo ra cái không thể đúng được của xã hội khi chuẩn bị năng lực vì nhà nước đã làm mất nguồn dự trữ. Do đó, có thể kết luận rằng, chỉ riêng nhà nước có quyền hướng dẫn chính trị trực tiếp là trạng thái chậm phát triển về chính trị của những nước chậm phát triển. Sai lầm của các xã hội ở đó là vô tình cố định hoá những người cầm quyền là người hướng dẫn mà quên mất rằng những người có năng lực hướng dẫn mới có thể trở thành người cầm quyền. Đã đến lúc các xã hội chậm phát triển phải thức tỉnh về một thực tế rằng: Ai có năng lực hướng dẫn thì người đó có thể trở thành người cầm quyền, đấy chính là sự chuyển dịch hợp lý, chuyển dịch thuận của quá trình chính trị. Chỉ có được sự chuyển dịch thuận như vậy mới có thể đảm bảo để xã hội không rơi vào tình trạng mất mát năng lực trên qui mô lớn.
(Xem tiếp phần 2)
Nguồn:
Trích cuốn Cội nguồn cảm hứng, NXB Hội nhà văn Số lượt đọc:
13581
-
Cập nhật lần cuối:
21/07/2009 12:06:29 PM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
9 |
Trao đổi thêm Tôi rất đồng ý với tác giả là nguyên nhân của lạc hậu, đói nghèo, tha hóa cái tôi là do con người thiếu vắng tự do. Tự do là động lực, là tâm hồn để chúng ta thóa khỏi nghèo nàn và lạc hậu.
Sự nghèo đói, lạc hậu chứa đựng trong đó có cả vấn đề triết lý và văn hóa. Văn hóa của người Việt chứa đựng quá nhiều các giá trị độc hại như: không thích kinh doanh, ưu thích làm quan, không coi trọng tiền bạc, ư thích bạo lực, thù ghét cái mới.vv.. .
Hiện nay chỉ 1/3 nhân loại đang được sống trong các quốc gia phát triển, còn lại đang sống trong đói nghèo và lạc hậu. Phát triển là hiện tượng cá biệt chỉ gần đây các nước phương tây trong quá trình con người đi tìm văn minh mà họ đã tình cờ tìm thấy, trong khi phương đông thì lại tình cờ đi vào bế tắc. Cái may mắn của họ là trong một giai đọan lịch sử, và một điều kiện địa lý nhất định thì vô tình vài trò của nhà nước bị thiếu vắng ( hoặc không có điều kiện để thiết lập một nhà nước tập quyền mạnh như các nước phương đông) nên hậu qủa là người dân được tự do làn ăn, lấy căn bản đồng thuận, đối thọai thường xuyên để giảm sung đột bạo lực, tránh được các đổ vỡ. Vì tự do làm ăn nên các sáng kiến ý kiến được thượng mại hóa nên xã hội ngày càng phát triển.
Cấu trúc xã hội quyết định chỗ đứng của các dân tộc. Cấu trúc xã hội lại do văn hóa quyết định. Các dân tôc phương tây (Hà lan, Anh, Mỹ.. ) , Phương đông có Nhật Bản họ hơn mình không phải con người họ thông minh và chăm chỉ hơn mà họ lựa chọn giá trị văn hóa tốt hơn. Văn hóa của họ hơn hẳn văn hóa của người Việt. Văn hóa là tập hợp các giá trị mà con người lựa chọn để đối sử với nhau và đối sử với môi trường sống. Văn hóa của họ tôn trọng con người (nhân quyền), yêu thích kinh doanh, ưa chuộng hoà bình, lợi nhuận...vv. Chính hành vi văn hóa này tạo nên sự lưa chọn dân chủ là một tất yếu vì dân chủ là chế độ chính trị mà nó đảm bảo tôn trọng: quyền con người , tự do bầu cử và ứng cử, tự do lập hội và tham gia hội.
Như vậy Dân chủ là cái nhìn dưới góc độ xã hội, còn nhân quyền là cái nhìn dưới góc độ con người. Thực chất nhân quyền và dân chủ chỉ là một, đó là chế độ chính trị tôn trọng con người và đề cao tự do của con người. Ở đâu con người được tôn trọng thì ở đó có phát triển. Phát triển là một vấn đề văn hóa, chủ yếu phụ thuộc vào các giá trị mà con người lựa chon. Tài nguyên thiên nhiên, khí hậu, địa lý… chỉ là vấn đề phụ.
Tóm lại, Chúng ta cần phải thay đổi văn hóa hay nói cách khác là thay đổi nếp sống, nếp nghĩ. Giàu hay nghèo không phải do số phận mà do nếp sống nếp nghĩ tạo nên giàu nghèo. Nhìn lại chặng đường đổi mới của đất nước ta trong những năm quá đã đạt được nhiều thành tựu to lớn thì suy cho cùng bản chất vấn đề là nhà nước cởi trói cho dân được tự do làm ăn. Tự do là liều thuốc duy nhất để chữa trị các căn bệnh mà tác giả đã đề cập trong tiều luận này. Xin cảm ơn./. Một chút lý luận về khuyết tật con người. Khuyết tật lớn nhất của con người là sự dốt nát. Càng hiểu biết, hành vi của người đó càng lành mạnh hơn. Bản thân mỗi người đều muốn hướng thiện (trung thực- công bằng bác ái- nhân từ khiêm tốn) và ai cũng thường rêu rao điều thiện. Nhưng khi hành động họ phải hành động theo lối ác (dối trá-tham lam- cao ngạo hung ác). Cái lý của lối ác rất ly kỳ. Mà không ai tránh được. THIỆN-ÁC như TĨNH-ĐỘNG là kiếp sống của con người. Không tham thì thiếu sức sống nhưng tham lam nếu đúng thì khôn nếu sai thì dại. Dối để bảo vệ, trá để tấn công. Cao ngạo và hung ác là cá tính lãnh đạo. Tất cả điều ác làm một người trở nên lừng lẫy.
Con người ngờ vực và đố kỵ Xung đột và chiến tranh.Không thể trách người khác.
Thử ngẫm xem: trong chúng ta, dầu là một hành động nhỏ nhặt hằng ngày ai tránh được điều ác. Một khi hiểu được lý kẻ ác thì đó có thể là điều thiện hoặc đáng được tha thứ, Vì việc ác luôn nhân danh việc thiện.Chỉ sự khôn ngoan hiểu biết mới có được hành vi đạo đức. Cái THIỆN phải đúng và có ích. Bài viết rất tuyệt vời Bài viết có cái nhìn tổng thể về xã hội. Và mô hình chính trị ngày nay đang ở trong tầm ngắm.
Quả thật, sự thất thoát chất xám và không nhận được sự ủng hộ của giới trí thức hiện nay thể hiện một sự thật không thể chối cãi là: nền chính trị hiện nay đã và đang bị thoái hóa nặng nề.
Sự yếu kém đó đang phơi bày ra trên rất nhiều mặt của xã hội và ngay trong chính sự hoạt động của bộ máy chính trị.
Nhưng cũng phải công nhận là bộ máy đang yếu đuối này có cơ chế tự bảo vệ mình bằng các cơ chế hạn chế tự do dư luận, buộc dư luận phải theo định hướng của nhà nước mà Đảng đang "hoàn toàn" lãnh đạo.
Điều này có mặt tốt là nó ngăn chặn những sự phá hoại có yếu tố bên ngoài vì mục đích xấu, nhưng mặt khác nghiêm trọng hơn là nó làm kìm nén con người và phủ nhận giá trị của tầng lớp trí thức với trình nhận thức rất cao, hợp với thời đại. Và điều này đã được chứng minh bằng thực tế rằng, giới trí thức họ không mặn mà lắm với khối nhà nước hiện nay, nơi mà sự chạy chọt, hối lộ, tham nhũng đã trở thành căn bệnh mãn tính, không thể chạy chữa, nếu mà chữa cho dứt thì bộ máy chính trị chỉ là vài chiếc đinh ốc.
Và có một Sự thật rằng, mọi sự vật đều đang biến đổi, và có vẻ như nền chính trị đang chìm trong sự ngủ yên đáng thất vọng. Bài viết rất hay Quả thật bài viết vô cùng hay! Quy luật cân bẳng của vạn vật trong vũ trụ Theo tôi nghĩ , các nhà triết gia nên nghiên cứu kỷ về "quy luật cân bằng" để làm cơ sở và là kim chỉ nam để lý giải và tìm nguyên nhân của tất cả các cuộc khủng hỏang, rủi ro, sự mất thằng bằng... mà con người có thể gặp phải trong thế giới vật chất và tâm linh của chúng ta.
"Quy luật cân bằng" mà tôi nghĩ rất đơn giản đó là: " Tất cả mọi sự vật và hiện tượng trên thế giới mà ta đang sống đều vận động và biến đổi theo xu hướng trở về trạng thái cân bằng, điều đó luôn luôn đúng trong thế giới tâm linh và thế giới vất chất của chúng ta " nếu trạng thái cân bằng bị mất đi, trạng thái bất đối xứng và cực đoan này sẽ tồn tại, nó duy trì trong một thời gian nhất định khi mà lượng đủ lớn để biến đồi thành chất thì khủng hỏang có thể xảy ra, nhằm mục đích để hướng sư vật hiện tượng đó trở về trạng thái cân bằng mới.
Tôi lấy ví dụ cụ thể : khi trạng thái mất cân bằng càng lớn thì nguy cơ rủi ro và khã năng xảy ra khủng hỏang càng lớn do sự tương tác của các thái cực đối nghịch với nhau chẳng hạn chiến tranh, thiên tai, địch họa... và khi khủng hỏang xảy ra cũng là cách để đưa nó trở lại trạng thái cân bằng(mới) và có thể để lại thảm họa nếu chúng ta không biết cách định huớng cho nó xảy ra và cân bằng theo ý chí chủ quan của con người.
Nếu chúng ta nắm được bản chất của quy luật này chúng ta có thể định huớng để giái quyết mọi nguy cơ rủi ro và khủng hỏang theo huớng tốt đẹp hơn. Trên đây chỉ là một giả thuyết của tôi trên những nhận thức riêng của cá nhân và có tính chất chủ quan, rất mong các vị học giả, triết gia nghiên cứu và góp ý thêm. Con quái vật Thưa bạn, bạn có khi nào ngô nghê để nghĩ rằng: có phải tôi sinh ra tôi, có phải tôi không phải là tôi. Tôi không sống vì ta, ta không sống vì người, mà người không phải là tôi, tôi sinh ra vì tôi không biết tôi sinh ra, tôi sống không phải sống thành ta, mà ta thì chẳng bao giờ biết được ta là cái giống gì.... Tôi, Ta, Chúng ta, Con người và NGƯỜI " Sự tha hóa của cái Tôi", điều đó là có. Cái Tôi nằm trong cái Ta. Cái Ta bị lệ thuộc vào các ước lệ của cái Chúng ta. Liệu Chúng ta đang tha hóa. Có lẽ đúng chăng?! Vậy, cái chưa tha hóa là cái gì??? Có phải là "cái Nhân chi sơ tính bản thiện". Có thể chăng : "cái Người bản chất là thiện". Hãy cảnh giác với "Con người". Cái Con người không phải là NGƯỜI. Hãy cảnh giác với cách gọi chúng sinh của người Việt, có sự lẫn lộn giữa 2 cách gọi : Con người và NGƯỜI.
Thực ra Con người thì nhiều. Còn đã là NGƯỜI thì ít lắm. Đã là NGƯỜI thì có thể đã là Phật, Thần, Thánh. Không nói quá đâu nhe! NGƯỜI còn có khi ngang với TRỜI và ĐẤT. Thứ lỗi! Thứ lỗi! Nếu như những lời trên đây không lọt tai, đụng chạm đến ai xin thứ lỗi, thứ lỗi. Tôi, con người rất muốn nên NGƯỜI!
Ý kiến của bạn về bài viết:Chương I. Tự do là căn cước làm người. Tự do là nền móng của nền móng01/09/2010 07:05' PM Không có tự do con người sẽ không được xem như là con người. Điều hiển nhiên này nhân loại biết được cách rất muộn mằn. Ở châu Âu, cho dù từ “Tự do” được đề cập đến như là quyền sở trường, dân chủ, cộng hoà từ thời cổ đại với các triết gia Socrate, Platon, và Aristote, mặc dù vậy trải đằng đẵng qua hơn 2000 năm, băng qua thời nô lệ dã man, thời phong kiến áp chế mông muội, cho đến tận cuộc Cách mạng Pháp năm 1789 nhân loại lần đầu tiên mới được thấy ánh sáng lý thuyết manh nha thời cổ đại phát thành ánh sáng hiện thực, rọi soi giữa lòng xã hội. Tự do là một trình độ nhận thức đã phát triển ở giai đoạn rất cao, đó cũng là trình độ làm người ở nấc thang chót vót... Dịp may30/08/2010 09:04' AM Trong nhiều cảm xúc sau sự kiện có lẽ trước tiên phải nhắc tới niềm vui. Niềm vui vì vị GS trẻ mang Quốc tịch Việt Nam nhận được giải thưởng cao quý nhất của Toán học Thế giới hẳn không nhỏ - to cỡ nào thì nhiều người đã nói rồi và cách để thể hiện một thứ là “to” thì chưa bao giờ khó đối với người Việt Nam. Với cá nhân tôi còn một niềm vui cũng “to” không kém đó là việc sự kiện đã được truyền tải một cách kịp thời, sâu rộng và đầy nhiệt thành - như lời ví von của một vị GS đáng kính khác của Toán học Nước nhà thì điều này đã giúp “trận mưa rào” làm được nhiều việc hơn trên mảnh đất đã nhiều năm khô nẻ. Cái ta đang cố gắng luôn có giá trị29/08/2010 10:58' AM Gần gũi, sâu sắc, thân thiện, cách giáo sư Ngô Bảo Châu chuyện trò cho ta cảm giác như giáo sư đang nói chuyện với một người thân, một người bạn, một đồng nghiệp... Đừng đặt cuộc sống trong giới hạn của những người trung bình29/08/2010 10:38' AM "Học tập là hành trình cả đời". Rồi vì lẽ đó mà bạn sẽ học nữa, lấy bằng thạc sĩ, rồi tiến sĩ, rồi giáo sư, cứ thế. Bạn biết ai đã nói với bạn như thế chứ? Giáo viên. Bạn không thấy có chút mâu thuẫn quyền lợi nào ở đây sao? Dù gì đi nữa thì đây cũng là thị trường giáo dục. Họ sẽ ra sao nếu thiếu các bạn? Họ cần những khách hàng thường xuyên. Nếu các bạn trông đợi như thế, các bạn sẽ tự giới hạn mình. Các bạn sẽ sống cuộc đời bị bao bọc trong ranh giới được đặt ra bởi những người trung bình Hành trình Cuộc đời và Biển cả28/08/2010 11:27' AM Dù muốn hay không, dù được chuẩn bị chu đáo đến đâu thì sớm muộn bạn cũng sẽ bước vào hành trình đi biển đích thực của mình với việc tự chèo lái, định hướng một con thuyền trên biển cả... Cuộc cách mạng phong cách sống cho thế kỉ 2124/08/2010 03:38' PM Bạn muốn xây dựng một thế kỷ 21 tươi đẹp hơn. Nhưng làm thế nào? Đó là điều mà tôi được hỏi rất nhiều trên Twitter và những nơi khác. Chúng ta có thể cảm nhận được nó, hầu hết trong chúng ta, tại nơi sâu thẳm bên trong.... “Cuộc đời như giấc mộng...”22/08/2010 09:44' AM Một buổi sáng đột nhiên thật dịu mát của mùa hè Hà Nội, anh dẫn chúng tôi qua cầu Long Biên, về lại với những dòng sông yên ả, về với làng Gióng, về với sư thầy của chùa Kiến Sơ, tổ đình của thiền phái Vô Ngôn Thông, nơi xưa kia Lý Công Uẩn tu tập… Nhìn hai thầy trò ríu rít trò chuyện bằng lối nói nhà quê thân thuộc, chuyện lớn chuyện nhỏ gì trong chùa sư thầy đều đem ra hỏi ý kiến, nhờ cậy anh, mới hiểu tình yêu Phan Cẩm Thượng dành cho làng quê da diết đến chừng nào... GS Ngô Bảo Châu: “Nỗi lo lớn đã trở thành niềm vui lớn”22/08/2010 09:04' AM Trên blog của mình, giáo sư Ngô Bảo Châu đã chia sẻ quan điểm của mình về trách nhiệm của người nhận giải, về giáo dục. SGTT đăng nguyên văn bài viết từ blog của "hoà thượng" Thích Học Toán... Bài khác: Tình yêu21/11/2008 03:59' PM Mỗi người từ khi còn nhỏ đến khi lớn lên, ai mà chẳng cảm nhận thấy đã biết bao nhiêu lần được người khác yêu quý và mình đã yêu. Những người thân yêu đã sinh ra mình, nuôi nấng, chăm lo, vỗ về, che chở, gắn bó, sung sướng có nhau, khó khăn hoạn nạn có nhau, từ lúc ấu thơ đến khi nhắm mắt xuôi tay... với tình yêu ruột thịt... Xu hướng tiêu dùng về tình cảm?14/11/2008 05:58' PM So với 30 năm trước, tuổi kết hôn đã tăng thêm gần 3 tuổi, với nam và hơn 2 tuổi, với nữ. Đó là kết quả cuộc điều tra toàn quốc về gia đình lần đầu tiên, vừa được Bộ Văn Hóa Thể Thao – Du lịch và UNICEF công bố. Cuộc điều tra cũng mang lại những con số “ biết nói” về tình trạng ly thân, ly hôn… Vật chất hấp dẫn nên lòng tham ngự trị30/10/2008 02:12' PM Giá trị không đo bằng giàu sang, quyền lực Giàu sang, quyền lực thường mắc vòng bất chính. Cuộc đời trong sáng và công lao cống hiến ... "Lớp trẻ cần tự hình thành hệ thống giá trị mới"06/10/2008 09:39' PM "Lớp trẻ hiện nay mang trong mình cả một tiềm năng ghê gớm lẫn cả tai hoạ tiềm tàng. Nếu không biết khai thác, thật khó đoán biết điều gì sẽ xảy ra... Tôi muốn nói rằng, các bạn trẻ cứ yên tâm. Xã hội ta luôn đón chờ những tài năng trẻ"... Người ta càng đẹp lên hay xấu đi?08/09/2008 10:32' PM Trên bìa các tờ tạp chí, các số cuối báo tuần hoặc tháng, trên màn ảnh truyền hình hàng ngày, chúng ta thường được chiêm ngưỡng những nam nữ thanh niên, những cháu nhi đồng xinh đẹp. Các cuộc thi hoa hậu diễn ra hai năm một lần, lần nào cũng chọn được những gương mặt đáng yêu. Nhưng ở ngoài phố, chúng ta khó có những điều kiện để thường thấy nhiều người đẹp. Tại sao lại vậy? Sự thật mới là vẻ đẹp chân chính!07/09/2008 11:53' AM Cuộc thi hoa hậu năm nay đến hồi kết mới xảy ra xìcăngđan nho nhỏ. Nói tóm tắt là hoa hậu Trần Thị Thùy Dung chưa tốt nghiệp trung học phổ thông. Việc công nhận cô coi như vi phạm các quy chế hiện hành. Mặc dù vậy - vì nhiều lý do tế nhị - ban tổ chức cuộc thi không tính tới chuyện tước vương miện của cô... Một không gian tự do cho sự phát triển của cá nhân02/09/2008 02:00' PM Chủ tịch Hồ Chí Minh đã mở đầu bản Tuyên ngôn độc lập bằng lời bất hủ : "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc". Suốt hơn nửa thế kỷ qua mọi người chúng ta đều chân thành xúc động khi đọc những lời hào hùng này... Luật thừa trừ18/08/2008 08:37' AM Đạo và việc người xưa nay hơn về phía này, tất kém về phía kia - Đó là luật thừa trừ tức là san sẻ cho đều. Tạo hóa sinh ra con người và mọi vật hình như ít khi tạo ra hình mẫu vẹn loàn. Đến cây hoa cũng chịu chung luật đó... |