Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Bản chất thế giới    Nhận thức    Hệ giá trị    Thực tiễn-Hành động    Ngẫm nghĩ Việt Nam    Điểm sách hay
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 44.372.959
Số người trực tuyến: 225
Bạn đọc đến từ đâu?

Bạn đọc của ChúngTa.com đến từ đâu?

Bi kịch không chỉ của thầy Khoa

Huy Đức
Sài Gòn Tiếp Thị Online
   
02:34' PM - Chủ nhật, 07/12/2008

“Ngày 20.11 năm ngoái, tôi bị lãnh đạo gọi sang trường đe doạ, nhục mạ ngay trước mặt hơn chục thầy cô… 14.11 vừa qua, tôi bị hai bảo vệ (của trường) vào nhà đe doạ và cướp máy ảnh. Có lẽ, đây là ngày 20.11 đau buồn nhất sau 15 năm làm thầy của tôi… Đến trường, đồng nghiệp chẳng dám hỏi han, chia sẻ… Học trò cũng không dám ngồi bên cạnh…”. Đó là tâm sự đăng trên VietnamNet của thầy giáo Đỗ Việt Khoa và đó cũng là kết cục “đương thời” của một thầy giáo được truyền thông biến thành ngôi sao sau những lá đơn tố cáo.

Thầy giáo Đỗ Việt Khoa dạy môn địa lý ở trường trung học phổ thông Vân Tảo, Hà Tây (giờ đây là Hà Nội). Mùa thi tốt nghiệp năm 2006, vừa đi coi thi, thầy vừa thu thập bằng chứng tố cáo các giám thị nhận tiền để bỏ qua những gian lận trong thi cử. Ngày 4.7.2006, thầy được VTV mời làm nhân vật trong chương trình Người đương thời. Ngày 12.7.2006, thầy được bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân tới tận nhà tặng quà, khen ngợi. Sự kiện được bộ trưởng tới thăm đã làm cho “vợ thầy bật khóc” và thầy thì nhớ lại: “Ông (Nguyễn Thiện Nhân) mời đi dự cuộc phát động “hai không” ở TP.HCM, tôi thấy mình hừng hực khí thế, thấy mình may mắn”.

Tinh thần “hừng hực” đã biến thầy Khoa trở thành một “người hùng”, nhưng “may mắn” thì đã không xảy ra như thầy lầm tưởng. Không chỉ trở nên lẻ loi ở nơi làm việc của mình, một trường phổ thông cơ sở gần nhà còn tìm lý do để từ chối nhận con gái của thầy vào lớp một chỉ vì “các giáo viên sợ nhỡ có điều gì thầy Khoa lại đi tố cáo”. Tình cảnh ấy của thầy Khoa nhắc ta nhớ lại số phận của hai người dân bắt cướp đêm 2.4.2008 trên đường Cộng Hoà, quận Tân Bình. Đêm ấy khi bọn cướp ép xe một phụ nữ, giật điện thoại của chị thì dân chúng tri hô, hai người đàn ông là anh Tâm và anh Thanh đã cản đường và truy đuổi. Chỉ một giờ sau, bọn cướp quay lại, dùng mã tấu chém tới tấp vào đầu anh Tâm, khiến anh gục ngay tại chỗ, hôn mê sâu. Sau đó, bọn cướp kéo sang nhà anh Thanh chém anh Thanh đứt gân tay và chém ngang lưng anh Mười, một người bạn của anh Thanh, đang ngồi chơi ở đấy.

Hai câu chuyện này tưởng không có gì liên quan, nhưng vẫn gợi ra nhiều điểm chung để suy nghĩ. Thầy giáo Đỗ Việt Khoa được đào tạo và được giao nhiệm vụ dạy môn địa lý cho học sinh. Sau vụ phát hiện tiêu cực ở mùa thi năm 2006, nếu như thấy khả năng chống tham nhũng của thầy nên được phát huy thì lẽ ra nên điều động thầy về làm việc ở cơ quan thanh tra giáo dục. Bởi, cho dù những gì thầy tố cáo mới đây là đúng thay vì chỉ “đúng 30%” như kết luận của thanh tra thì môn địa cũng khó lòng được dạy hay khi mà thầy cứ “thường xuyên mang theo máy ảnh và máy ghi âm để chộp lại lời của mọi người và mang đi tố cáo”.

Trong vụ cướp ở TP.HCM, anh Thanh và anh Tâm cũng đã vô cùng dũng cảm. Nhưng, hai anh không được trang bị vũ khí cũng như không được trang bị vai trò pháp lý để hành xử quyền lực công, đặc biệt là để đọ sức với những tên cướp có mang theo mã tấu. Không phải tự nhiên mà ở nhiều quốc gia, cảnh sát khuyến cáo người dân, nếu gặp cướp thì nên làm theo bất cứ yêu cầu nào của chúng. Tính mạng của anh Tâm, anh Thanh và anh Mười quý hơn chiếc điện thoại của người phụ nữ bị cướp rất nhiều. Hai anh có thể âm thầm quan sát xe cộ, hình thù của bọn cướp rồi bí mật báo cho công an thay vì manh động đương đầu để rồi bị chém.

Thật đáng buồn khi mà tiêu cực xảy ra trong các trường học được nhìn thấy rất dễ dàng chỉ bởi một thầy giáo bình thường lại không bị phát hiện và xử lý bởi các lực lượng chuyên nghiệp trong bộ máy chính quyền. Thật đáng sợ khi số vụ cướp giật bị bắt bởi dân thường lại được ghi nhận nhiều hơn những vụ cướp bị còng tay bởi cảnh sát. Nhưng không thể khắc phục tình trạng này bằng cách hô hào các thầy giáo làm thay công việc của thanh tra hay kêu gọi những người dân tay không bắt cướp. Không thể có một xã hội lành mạnh nếu như trong xã hội đó mỗi người không, trước hết, làm tốt nhiệm vụ của mình. Nếu cảnh sát hình sự không bắt cướp, thanh tra giáo dục không chấn chỉnh trật tự trong các nhà trường và các thầy giáo không chịu giảng bài thì nỗ lực của một số “người hùng” chỉ đem về bi kịch.

Có thể nhiều người vẫn tin những hành động của thầy giáo Đỗ Việt Khoa là xuất phát từ tinh thần muốn làm trong sạch môi trường giáo dục. Nhưng, những điều mà thầy Khoa phát hiện không chỉ xảy ra ở trường Vân Tảo của thầy. Muốn chấn chỉnh thì phải được tiến hành bằng những chính sách chung và thi hành bởi những cơ quan được uỷ quyền hợp pháp. Sự quả cảm của một số người trong những tình huống cụ thể là rất đáng trân trọng. Nhưng, khiến cho những người đáng trân trọng như thầy Khoa và những người bắt cướp lầm tưởng là họ có sứ mệnh liên tục hành động quả cảm thế này thì bi kịch, như đã xảy ra ở trên, là không thể nào tránh khỏi.

Số lượt đọc:  3177  -  Cập nhật lần cuối:  07/12/2008 02:34:46 PM
  Trao đổi/Nhận xétTổng số:  12
Thầy Khoa và hai anh bắt cướp
kukkai  - Email:  boonsonkaew@yahoo.com   (17/05/2009 09:59:20 PM)
Có lẽ cả thầy Khoa và 2 anh thanh niên bắp cướp đó cũng không có ý định làm "người hùng". Nhưng không những can đảm, họ còn có trái tim nhân ái với những người sống cùng xã hội và đồng loại.
Không phải...
Nguyễn Đình Hoàng  - Email:  princenguyen@gmail.com   (02/04/2009 04:33:45 AM)
Hôk phải vì mọi người nói thế mà anh ta như thế, mà mọi người như thế nên mới nghĩ anh ta như thế...

Trên thực tế thì đấy chỉ là 1 tính xấu của con người... Tuy nhiên thì tính xấu này phá hoại âm thầm nhân cách của mỗi người (nếu muốn tránh nói đến cả 1 dân tộc...)
Hình như cái từ "điên", "không bình thường",...hay gì đó đại loại xuất phát từ 1 người hết-sức-là-bình-thường... Em đã ngán ngẩm nghe những từ này và cạch hôk bao giờ dùng những tính từ này để gán vào 1 người.

Cái cách mà người ta bình phẩm người khác, mà nhằm tôn vinh ngầm lại chính người ta, nghe sao mà mà bình thường và hiểu biết thế...

Cái cách mà sống yên thân nhìn "rất bình thường". Và chẳng nhẽ nó hôk giống như một con rùa thụt cổ hay con ốc sên đang tự mãn trước một thế giới đầy "đầy bình thường".

Bình thường rút cục chỉ là cái mác giả cho cái thực sự là hôk bình thường.
Bình thường là một người sống có tính cách, có tư tưởng rõ rệt.

Liệu những "người bình thường" có tự cho rằng mình có tính cách, có tư tưởng. Khi họ bao che cho những điều xấu, điều trái với tự nhiên.

Không phê phán những người biết thân biết phận, muốn sống yên lành. Nhưng phê phán những câu nói, những hành động thiếu trách nhiệm. Mà những câu nói, hành động là bao che cho 1 cái xấu...
Con không hiểu...?!
Nguyễn Ngọc Anh Thơ  - Email:  Papa_Mama4992@yahoo.com   (28/02/2009 10:36:20 PM)
Con thực sự không hiểu nỗi vì lí do gì mà thầy Khoa lại bị hắt hủi như vậy??? Con cũng là một học sinh, và nếu như con biết rằng thầy/cô giáo của mình lại là một "người hùng" như vậy, hẳn con sẽ rất ngưỡng mộ thầy, sẽ không như học sinh gì đấy không dám ngồi gần thầy, hihi.

Những ai coi việc thầy Khoa làm, cũng như 2 chú bắt cướp là một việc dư thừa thì những kẻ đó mới chính là dư thừa!!!
Bai viet hay nhung...
Do Hung  - Email:  hungdv2k@yahoo.com   (17/02/2009 08:27:00 AM)
Có đôi điều muốn trao đổi thêm cùng Đức về vấn đề này.

- Anh Khoa hay hai anh bắt cướp khi làm việc này chắc chắn họ chẳng “lập kế hoạch” để thành “người nổi tiếng” hay “người hùng” như Đức cho rằng họ lầm tưởng. Việc làm của anh Khoa thì có thể “ngầm quan sát” được (và khi quan sát được báo cáo cơ quan chức năng - Khoa đã làm vậy, chứ không suy nghĩ theo kiểu không phải việc của mình thì ôm đừng có ôm rơm nặng bụng). Còn việc giúp đỡ người bị cướp thì làm thế nào “ngầm quan sát” được khi mà bọn cướp thường chớp nhoáng thực hiện “phi vụ” rồi biến mất! Mà dù cho xuất phát từ mục đích gì đi nữa, tất cả nhưng hành động của họ đều cần cho một xã hội công bằng và trong sạch, có ảnh hưởng tích cực đến xã hội và suy nghĩ của cộng đồng.
- Giả sử Đức là người bị cướp, câu đầu tiên mình chắc đến 99% có lẽ Đức sẽ kêu lên thật to “bớ làng nước ơi, cướp! cướp!”, hoặc một câu đại loại như vậy. Huy kêu để làm gì? Để cơ quan chức năng đế giúp? Không! Họ có mặt ở đấy đâu. Cần sự chia sẻ hay giúp đỡ của cộng đồng? Chắc chắn 100% rồi. Và nếu những người qua đường đứng nhìn Đức “tự giải quyết” với bọn cướp. Đức sẽ không nhìn cuộc sống này đẹp đến thế nữa đâu!

- Không biết Đức có đi nước ngoài nhiều hay không mà có thể nói nhiều quốc gia “khuyến cáo” người dân làm theo yêu cầu của bọn cướp. Tôi thì chưa thấy một khuyến cáo chính thức nào như vậy trên đài, báo hoặc tivi ở nước ngoài cả. Điều tôi được biết đó là, ngay từ bậc tiểu học, học sinh nước ngoài đã được dạy cho hai đức tính quan trọng: “không gian lận” và “sẵn sàng giúp đỡ” người khác trong hoàn cảnh khó khăn.

- Việc sử dụng những tấm gương, những hình ảnh tích cực để tác động đến xã hội thì không phải Việt Nam mà bất cứ quốc gia nào cũng đều làm như vậy. Mà có lẽ không đâu như Việt Nam lại có nhiều những hình ảnh quả cảm như vậy, cứu người chết đuối đến ngất xỉu, xông vào nhà cháy để cứu cụ già rồi tử vong, hay như việc làm của những con người chúng ta đang nói ở trên... Những hành động đó nhắc nhở chúng ta sống đẹp hơn, có trách nhiệm hơn với bản thân mình và cộng đồng. Còn việc bảo vệ hay sử dụng họ đó là nhiệm vụ của cơ quan chức năng – điều này mất nhiều giấy mực để nói lắm, nên tốt nhất là ko bàn ở đây, dành dịp khác.

- Vấn đề mỗi người cần làm “tròn vai” hay “tròn trách nhiệm” cũng đã có bài phản hồi mình không nói gì thêm gì nữa. Còn Đức, hãy làm tròn vai của một nhà báo!

- Một xã hội có tốt đẹp có văn minh hay không đều được quyết định bởi mỗi cá nhân và suy nghĩ của từng cá nhân trong xã hội đó. Và sớm hay muộn, những suy nghĩ, hành động “hướng thiện”, “hướng tới cái đẹp” đều được cộng đồng hay xã hội chấp nhận, vấn đề là cần thời gian và cần những người đứng lên làm gương. Chúng ta, tổ quốc rất cần những con người như vậy.
Tôi nghĩ tác giả bài viết vẫn còn suy nghĩ chưa sâu sắc!
Vũ Huy Tuyền  - Email:  tuyenvh@fsoft.com.vn   (10/01/2009 05:17:23 PM)
Xã hội còn những người biết chấp nhận hy sinh vì người khác đó là điều đáng quý. Như hai anh bắt cướp, trong lúc nguy khó đã biết giúp đỡ người khác. Tôi đồng ý với tác giả là công việc chống tội phạm là của cảnh sát nhưng cũng tùy từng hoàn cảnh chứ không phải là lúc nào cũng trông chờ vào đó.

Còn vụ việc của thày Khoa đúng là có nhiều người không cho rằng ông là người hùng và gán cho ông cái mác gàn dở. Rồi bên trên có giáo viên nói rằng chưa bao giờ thấy giáo viên nào coi thày Khoa là người hùng, nói thật là tôi cũng là giáo viên và tôi khâm phục hành động đó của thày Khoa. Các vị quen sống thỏa hiệp với cái xấu, cái tiêu cực thì các vị dễ chấp nhận nó và nhiều người đã nhiễm vào những cái thói xấu đó. Thật đáng buồn cho những nhà giáo nào không bao giờ thấy xấu hổ trước những tiêu cực của ngành mình.
vấn đề còn nhiều tranh cãi
Johny  - Email:  nguyen_recca@yahoo.com   (04/01/2009 10:55:03 AM)
Bài viết có nhiều ý kiến rất hay ví dụ như việc cho thầy Khoa về làm bên bộ phẫn thanh tra là hoàn toàn Ok. Thầy Khoa cần được tuyên dương thích đáng. Dẫu biết rằng bất cập trong giáo dục thì nhiều nơi lắm không chỉ ở chổ của thầy Khoa, mà còn nhiều nơi khác nữa. Tuy nhiên, tinh thần đó rất đáng khích lệ và thiết nghĩ cần phải tố cáo ngay khi có thể dù biết rằng một mình thầy đang chống với "cối xoay gió".

Nếu như để thu thập đủ chứng cứ thì có lẽ quá muộn ..vì lợi ích của con em chúng ta ...và cũng như hai anh thanh niên kia vây. Dù biết rằng hành động giành lại diện thoại và đương đầu với chúng để rồi lãnh đủ hậu quả là chưa thật sự thông minh ,nhưng xét cho cùng tinh thần đó đáng khích lệ. Một câu hỏi được đạt ra là nếu người viết là 1 trong hai thanh niên đó thì anh có đủ lòng hảo tâm và kiên nhẩn để điều tra số xe gì đó hay truy tìm tung tich rồi báo cho cơ quan điều tra hay không. Trong khi ai cũng quá bận bịu với cuộc sống, . anh có đủ rảnh để làm việc đó khi anh vừa tốn time va công sức không anh. Thật lòng thấy nói thì dễ lắm còn làm thì khó ??? Và thử hỏi có chắc gì các cơ quan điều tra lại sẽ hành động chỉ vì một cái điện thoại của người dân dù là khi anh có đủ chứng cứ?? Có thể những điều này sẽ làm anh buồn nhưng đó là sự thật ở Việt Nam.
Đừng quá bi quan
le van than  - Email:  chuonchuongio@yahoo.com   (02/01/2009 01:56:02 PM)
Đọc bài trả lời của quý vị mới thấy bản thân những người ngoài cuộc cũng có những suy nghĩ khác nhau về cùng một vấn đề/ sự kiện. Nói cách khác xã hội có nhiều cách nhìn nhận khác nhau.

Nên hay không nên làm một việc gì đó, đối với một cá nhân là rất rõ ràng! Tuy nhiên cái gì nên hay cái gì không nên để biến nó thành phong trào, sức mạnh thì lại là một vấn đề vô cùng khó khăn.

Thầy Khoa đã làm một việc mà cá nhân thầy cho rằng nên làm, còn xã hội có nhiều người nói không.

Vậy lúc nào thì cộng đồng có cùng chung một triếng nói, có cần sự tham gia của chính quyền hay không? Xin mời các nhà xã hội học trả lời.

Trang:  1/2Trang sau 
  Ý kiến của bạn về bài viết:
Bài mới:  
Bài khác:
Liên kết web
Trang chủGiới thiệuLiên hệ